hi hi

hi hi

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015

[Oneshot] | WMATSUI | - Chất Độc

CHẤT ĐỘC



Thật sự là không có thói quen cho OTP của mình SE đâu nhưng tại bạn đang phải trải qua chuyện tình buồn lâm li không quá bi đát nên cảm xúc chỉ có nhiêu đó thôi. Chứ thật là tôi chẳng mong 2 vợ chồng chúng nó rời nhau đâu :v chỉ muốn 2 vợ chồng yêu nhau công khai cho shipper nó quẩy hoy :v :v 

~ Nếu được hãy vừa đọc vừa nghe bài Hopeless của Touliver nhé :) ~



- Author: Gấu Bin
- Rating: G
- Spoiled: Nhiều khi, tình yêu kết thúc không lí do, là do tự nó, chẳng ai thúc đẩy cả. Nhiều khi, dù biết rằng rất yêu, nhưng không thể níu kéo, vì yêu, nên sẽ buông tay, vì yêu, nên sẽ hứng chịu nỗi đau, vì yêu, nên chẳng thể bước tiếp.

∞∞∞∞∞∞∞∞∞∞


Jurina hoảng hồn thức dậy giữa đống mền gối nhăn nhúm lộn xộn, nó nhìn quanh phòng một lượt, thở hổn hển rồi dần dần bình tĩnh lại. Cái lưng thon dài của nó, cùng với vầng trán cao và mái tóc mượt mà nay đã ướt đẫm mồ hôi, Jurina vừa gặp ác mộng.

Suốt một tuần nay đêm nào Jurina cũng gặp ác mộng, chỉ đúng một cơn ác mộng đó thôi. Tất cả là do cuộc cải vả giữa nó và Rena về một sai lầm ngu xuẩn mà chính nó cũng chẳng biết lí do vì sao nó lại làm vậy. Jurina biết, Rena yêu nó, Rena quan tâm nó, và nó cũng yêu Rena, quan tâm cô nhiều như vậy. Nhưng nó cảm thấy bất lực, Jurina thấy mình thật vô dụng, chỉ toàn bắt Rena phải chịu đựng những hành động, suy nghĩ nông nổi trẻ con của nó. Rena đã rất giận khi thấy được hậu quả từ sai lầm của nó, nhưng cô vẫn chẳng thể hiện ra, cô vẫn bình thản và nói rằng cô chẳng hề dỗi hờn con bé, nhưng thực chất, cô đã chán ngấy cái cảnh phải chịu đựng những thứ ngu xuẩn đầy tiêu cực mà Jurina cứ hay suy diễn rồi.

Jurina rạch tay. Nó làm thế không phải vì nó bị nghiện rạch tay, hay nó là đứa yêu thích bạo lực, máu me. Nó chỉ làm vậy trong vô thức, khi suy nghĩ về bản thân vô dụng bất lực của mình, khi đang nghe một bản nhạc không lời sầu não chỉ toàn beat của một nghệ sĩ DJ khá nổi tiếng. Nó gần như tuyệt vọng khi nghĩ rằng Rena chẳng hề cần nó, cô yêu thương nó, nhưng lại chẳng cần đến nó. Jurina đau đớn, con bé nhăn mặt, đôi mắt trông vô hồn với lấy lưỡi dao lam sắc bén, rạch từng đường một từ cổ tay đi lên trên. Máu đỏ thẫm ứa ra một nhiều, chảy ròng nhỏ giọt xuống cái quần ngắn màu trắng nó đang mặc, tạo thành những hình bông hoa nhuộm màu đau đớn. Dây phone vẫn gắn chặt trong tai, nó thấy trong tim như đang có một con dao sắc nhọn đâm thẳng vào, tạo nỗi đau âm ỉ suốt ngày đêm, là do Rena quá hời hợt, quá khó đoán, hay là do nó đang suy diễn quá nhiều. Jurina đặt lưỡi lam xuống bàn, thần thờ ngồi tựa lưng vào cái ghế nệm bông êm ái, ngước mặt nhìn trần nhà trống rỗng. Đã rất lâu rồi, Rena không còn nói yêu nó nữa…

Jurina nằm phịch xuống giường, bàn tay nhẹ lướt ngang qua trán lau đi mồ hôi, những vết rạch đang tróc da non vẫn chưa lành hẳn. Nó nhớ lại cuộc nói chuyện ngắn gọn của hai người, nó muốn khóc, nhưng nước mắt dường như đã khô cạn.

Rena-chan! Em yêu chị! “ – Jurina hí hửng nói khi cầm lấy tay người con gái bên cạnh, trong lòng ngập tràn hạnh phúc vì cảm nhận được hơi ấm của người kia cũng đang siết chặt lấy tay nó.

Ừ… em biết không? Chị đã từng chấm dứt với hai người vì họ thích hành hạ bản thân, và chị không bao giờ gặp lại họ nữa “ – Rena cười bình thản, cô nhìn sâu vào mắt con bé như thế nó bằng đôi mắt lạnh giá đến rợn người.

Chị có… giận em không? “ – Jurina không ngờ nó lại bị phát hiện nhanh đến vậy, dù rằng nó đang mặt một chiếc áo khoác len dài qua cổ tay.

Không đâu… chị chỉ ghét thôi “ – Rena không thể hiện bất cứ sắc thái gì, nó làm Jurina hơi sợ, con bé linh cảm điều không tốt sẽ xảy ra.

Chị ghét em sao? “ – Jurina nhìn Rena đầy bối rối, nó cảm thấy thật ngu ngốc, nó khinh bỉ chính bản thân dại dột của mình, nó ghét bản thân mình cay đắng, vì chính bản thân nó không thể yêu Rena nhiều hơn được nữa, chính bản thân nó dù cố gắng đến đâu vẫn chẳng thể hiểu được những gì Rena đang suy nghĩ, chính bản thân nó quá bất lực nên không thể làm gì khác ngoài yêu Rena.

Cũng khó… nhưng bây giờ chị vẫn ghét em lắm! “ – Rena lại một lần nữa chẳng biểu lộ cảm xúc gì, nó khiến Jurina hoảng hơn bao giờ hết. Jurina không muốn mất Rena, nó không muốn mất đi mối quan hệ này, nó yêu Rena quá nhiều để có thể từ bỏ, Rena là một chất nghiện mà nó không thể cưỡng lại được, lời nói của cô là mệnh lệnh của nó, chỉ cần cô muốn, thì nó sẽ làm theo.

Thế chị… có yêu em không? “ – Nó hỏi đầy hời hợt, đã lâu rồi Rena chẳng còn nói yêu nó nữa, nhưng cô vẫn nói nhớ nó, chỉ là không có từ “ yêu ” nào được phát ra thôi.

Người bình thường có rạch nát tay thì chị cũng không quan tâm đâu, đừng hỏi linh tinh nữa. “ – Rena lại tránh đi cái từ đó, cái từ “ yêu “ mà nó mong muốn được nghe từ cô nhất. Cuộc nói chuyện đã kết thúc như vậy và cả hai đều im lặng trong suốt quãng đường đi về.

∞∞∞∞∞∞∞∞∞∞

Jurina thức dậy ở một nơi xa lạ, nơi đây tối tăm và bầu trời có màu đỏ tím thẫm như máu đặc quyện lại. Nó vội vàng đứng dậy, nhìn thấy Rena đang mặc một bộ váy màu đen dài đến che cả hai bàn chân. Rena đứng nhìn nó, từ đuôi mắt chảy ra thứ chất lỏng màu trắng, thoáng như nước mắt, nhưng lại không phải. Jurina chạy đến ôm lấy cô, chỉ cần có cô thì nó sẽ bình tĩnh được, dù cho nó đang rất sợ, dù cho đây là nơi hoàn toàn cách xa ngôi nhà thân yêu của nó. Jurina nắm lấy tay Rena, nhẹ nhàng đan các ngón tay lại với nhau, Rena vẫn chẳng nói gì, cô không rời cánh tay ra nhưng cũng chẳng nắm lấy nó.

Trong đầu Jurina chợt hiện lên cuộc nói chuyện của nó và Rena hai hôm trước. Cái cảm giác đau đớn đắng cay lại ùa về trong tim, khiến nó cháy tàn dần đi, chết dần đi.

Sao chị không còn nói yêu em nữa vậy? Chị ghét em đến vậy à? “ – Jurina thẩn thờ nói nhưng những gì con bé nhận lại chỉ là sự im lặng đáng sợ của người kia.

Em nhớ chị lắm… “  - Tim nó đau đớn khôn cùng, cả tuần nay nó chẳng thể làm gì được, mọi suy nghĩ của nó đều tập trung vào nỗi lo sợ mất đi Rena.
Ừ, còn gì không? “ – Rena chẳng thèm nhìn lấy khuôn mặt nhăn nhó của nó, cô dường như mất hết cảm xúc, chẳng còn gì đọng lại trong trí óc.

Em yêu chị, em xin lỗi, đừng ghét em nữa được không? “ – Jurina van nài, nó muốn làm mọi thứ, để sửa đổi tình trạng bây giờ.

Em không sai, mà chị cũng đâu có ghét em “

“ Vậy sao chị không trả lời? “

“ Chỉ vì không muốn trả lời, thế thôi “

“ Chị đang chán em à? “ – Giọng nói của Jurina lạc hẳn đi, mắt nó bắt đầu ứa nước nhiều hơn, làm sao Rena có thể ác độc đến vậy chứ. Những lời lẽ của cô, những cái nhìn lạnh thấu xương của cô, như hàng trăm con dao đâm vào ngực nó, Rena mà nó yêu đâu có như vậy, Rena mà nó tin tưởng đâu có tổn thương nó như vậy, nó tự hỏi chuyện gì đang xảy ra, nó như mất hết phương hướng, ghì chặt tay vào người Rena.

Chị không nghĩ em là đồ chơi, nên không chán, cũng không hứng thú “ – Câu nói của Rena như vết chém cuối cùng kết liễu trái tim Jurina. Nó ngồi xụp xuống, ký ức về phần sau của cuộc nói chuyện dần phai đi. Jurina vẫn nắm chặt lấy tay Rena, nó thở hồng hộc khi trái tim đau nhức đang rỉ máu ở trong kia. Rena đứng nhìn nó không nói năng gì, cũng không biểu lộ cảm xúc gì. Cô kéo nó dậy, dẫn nó đi thẳng vào vùng tối phía trước.

Rena dắt Jurina đi trên một con đường đầy chông gai, cô thì đi đôi giày cao gót còn Jurina lại đi chân không nên những chiếc gai nhọn cứ thế mà đâm vào lòng bàn chân nó, tạo thành một vệt dài đỏ thẫm dọc theo con đường. Jurina cố gắng lết từng bước một, đau đớn thể xác lẫn tâm hồn, nó không còn khóc nỗi nữa, chỉ cảm thấy nỗi đau đang vây bọc chung quanh, đến cả Rena cũng mờ nhạt dần đi.

Rena-chan… đợi đã! “ – Nó ráng níu tay Rena lại, bàn chân nay đã ướt đẫm thứ nước tanh tưởi màu hoa hồng. Gương mặt Rena như một vị thần chết tuyệt đẹp nhưng giá lạnh, chẳng hề lung lanh trước vết thương ở trong lẫn ngoài của Jurina.

Jurina tiếp tục thở dốc khi cảm nhận từng cơn đau rát đang ngấm vào trong cơ thể, nó ngước nhìn Rena một lần nữa, ánh mắt chân thành cầu xin Rena hãy trở lại như trước. Một Rena thường ngày sẽ chạy đến bên nó, dỗ dành nó, chăm sóc nó, yêu thương nó, nhưng thay vào đó, cô lại bình thản quay lưng và tiếp tục đi về phía trước, bỏ lại Jurina hụt hẫng giữa con đường gai góc, không phương hướng, không cứu chữa.

Cơn ác mộng cứ ngày đêm đeo bám Jurina, dù con bé có cố gắng van xin Rena ở lại, nhưng cô vẫn quay gót mà đi không một lời nói, không một lí do. Jurina tự dằn vặt mình trong căn buồng tối, nó không thể hiểu được lí do gì đã khiến Rena thay đổi, nó không thể hiểu được chuyện gì đã khiến mối quan hệ của nó và Rena từ ngập tràn nắng hè hạnh phúc giờ đã chuyển sang giông tố bão táp.

Hôm nay là ngày 14 tháng 3, ngày Valentine trắng. Nó còn nhớ ngày này một tháng trước, khi nó tặng quà cho Rena và bảo rằng, chắc chắn sau này nó sẽ cưới cô, cô và nó đã rất hạnh phúc, vào ngày này tháng trước. Chỉ một tháng thôi, nhưng Rena lại có thể thay đổi nhiều đến thế, để cả hai đều đang mắc kẹt trong xiềng xích đau thương, trong mối nguy chia lìa.

Điện thoại Jurina rung lên, người gọi là Rena. Nó vội vã bắt máy, nhung nhớ giọng nói của Rena khiến nó hơi mất tự chủ.

Moshi mohsi? “

“ Em có thấy… mối quan hệ của bọn mình đang kẹt không? “ – Nó im lặng một hồi, bặm môi, suy nghĩ lời nói cho đúng đắn rồi nhẹ nhàng trả lời.

“ Ừ… em thấy “

“ Biết tại sao không? “

“ Tại sao? “

“ Chị cũng không biết nữa. Nhưng chắc là do sai lầm của chị “

“ Chị có làm gì sai đâu? “

“ Lúc ấy chị lựa chọn cảm xúc thay vì lí trí “ – Jurina ngưng lại một chút trước khi trả lời, con tim nó nhói đau khi nhớ lại những lời nói hôm đó.

Thế lúc ấy cảm xúc của chị thế nào? “

“ Chị cũng không rõ. Nhưng chị thấy sai rồi. Yêu chỉ toàn thấy thời gian chết. Bây giờ chị không muốn tốn thời gian của cả hai nữa. Hiểu không? “ – Nghe đến đó thôi, Jurina đã không còn chịu được nữa rồi, nó đặt điện thoại xuống và bật khóc. Nó lấy tay che miệng để Rena không thể nghe tiếng nấc lớn của nó, mắt nó đẫm nước, cứ như con mưa đầu mùa xuân vậy.

Chắc em giận lắm nên mới không trả lời. Cám ơn em vì tất cả thời gian qua… “

“ Em không giận, và chị biết đấy, em yêu chị, em sẽ theo chị, lúc nào cũng vậy. Nên mối quan hệ này, là do chị quyết định, nếu đó là điều chị muốn, thì chị cứ làm đi. “ – Jurina cắn chặt môi ở cuối câu, nó đau đớn hơn bất kì lúc nào, có cảm tưởng như Rena vừa mới rút súng bắn thẳng vào tim nó vậy, Jurina cảm thấy khó thở, nó cảm thấy mọi thứ như đang rời khỏi tầm tay của nó.

Ừ… chị hiểu rồi. Xin lỗi vì đã nói điều này vào hôm nay “ – Rena nhẹ nhàng cúp máy, cô biết lúc này Jurina đang suy sụp hoàn toàn. Cô chưa từng sợ ai tổn thương cả, nhưng cô đã phải suy nghĩ rất lâu mới dám nói điều này. Chính cô cũng không hiểu được cái bản tính kì lạ của cô, yêu rồi lại làm tổn thương người ta, chính cô cũng bất lực với bản thân mình.

Đó là những gì Rena dùng để chấm dứt mối quan hệ giữa cô và Jurina. Con bé giờ đây như người mất hồn, cười cười nói nói với mọi người rồi lại cảm thấy trống rỗng ở bên trong. Nó vẫn yêu cô, vẫn yêu cô như ngày đầu tiên, dù yêu cô sẽ là bao đớn đau tổn thương nhưng nó vẫn bất chấp mà yêu cô, mà hy vọng, mà chờ đợi một ngày cô sẽ trở lại bên nó, cùng nó đi hết quãng đường mà cả hai đã bỏ dở, xoa dịu mọi vết thương mà cô đã từng gây ra, và cùng nhau chia sẻ quảng đời của mình. Rena như một chất độc gây nghiện, càng nghiện càng độc, càng nghiện càng phá hủy những tế bào, cơ quan bên trong cơ thể, nhưng lại chẳng có cách để dừng lại, ngay cả thi thân thể đã dừng lại, vẫn dính chặt lấy chất độc đó đến cùng.

- Hết -


Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

[Oneshot] | WMATSUI | - Mèo JuJu Và Vụ Trộm Đồ Lót

MÈO JUJU VÀ VỤ TRỘM ĐỒ LÓT

- Author: Gấu Bin
- Rating: G
- Spoiled: Rena và Nyannyan thích chơi với hai chú mèo tên JuJu và Yuu, bỗng một đêm JuJu và Yuu đột nhập vào phòng của bọn họ, và JuJu thì lại hóa thành người khi được Rena hôn. 


Chúc mừng sinh nhật Matsui Jurina… tình yêu muôn thuở của tuôi :3 Yêu thương nhiều lặm cháu ạ :v 18 tuổi rồi nhieeee~! Năm nay sẽ cố gắng vote cho cháu nó hy vọng cháu nó đc 1st :v coi như cố gắng góp phần cho cháu nó dù chỉ là chút ít :’( Sinh nhật JuJu chúc cháu ngày càng xênh đợp nờ :v ( xênh giai ít lại không gái nó lại đổ ầm ầm ) chúc cháu có cuộc sống tràn đầy niềm vui hạnh phúc nờ :v Và chúc cháu năm nay sẽ thành công trong việc đeo bám theo đuổi cô Na suốt mấy năm qua :v Thế hoy ~ yêu thương nhiều  ~ ( xin lỗi vì đã nhiều lời -_- )


∞∞∞∞∞∞∞∞∞∞∞


Trong một ngôi trường nội trú nữ danh giá ở Nagoya, ẩn chứa một học sinh sáng giá, xinh đẹp, học giỏi, tài năng, giàu có, và tất cả những điểm tốt mà con người ta có thể nghĩ ra, chỉ cần cô đi đến đâu, thì cô sẽ tỏa sáng đến đó, cô tên Matsui Rena. Trong vườn hoa của ngôi trường, có nuôi 4 con mèo con nhỏ, lần lượt lên Yuu, JuJu, Chi, và Mập. Chúng mèo rất dễ thương nên hay được các học sinh trong trường cưng chiều, ngày nào cũng có cả chục nhóm đến chơi, cho ăn, chăm sóc đủ thứ hết, Rena cũng không là ngoại lệ, ngược lại cô còn rất thích quấn quít quanh chúng. Mgoài ra cô còn có thêm cô bạn Nyannyan xinh đẹp không kém phần tham gia, cả hai thường hay đến thăm bọn mèo vào buổi tối trước khi đi ngủ.

Từng chú mèo đều có những đặc điểm riêng để nhận dạng. Yuu có bộ lông trắng với đốm màu vàng nâu, đôi mắt thì màu vàng tựa hổ phách. JuJu cũng có bộ lông trắng nhưng các đốm lại là màu đen, với đôi mắt màu nâu cà phê long lanh, kết hợp với cái thân hình hơi mập khiến nó trở nên cực kì đáng yêu và được nhiều học sinh cưng chiều nhất trong cả 4 con. Chi và Mập thì lại có bộ lông màu đen mượt mà, tuyệt đối không có sự hiên diện của màu nào khác trên bộ lông khiến cơ thể chúng trông uyển chuyển, đôi lúc cao sang quý phái, đôi lúc lại dễ thương dễ gần. Yuu và JuJu rất thích hơi người nên lúc nào cũng quấn quít bên cái cô học sinh, nhưng cả hai đều đặc biệt thân thiết với Rena và Nyannyan, Yuu thì cứ suốt ngày đi theo NyanNyan còn JuJu thì đeo bám Rena. Bản thân hai cô gái không hề thấy khó chịu về chuyện đó chút nào, làm sao có thể có con người nào khó chịu được khi hai con mèo ấy đang nằm ngủ ngon lành trên đùi của Rena và Nyannyan cơ chứ. Chúng dễ thương đến nỗi Rena đã nhiều lần thủ sẵn cái máy chụp hình để ghi lại từng khoảnh khắc đáng yêu của hai chú mèo.

∞∞∞∞∞∞∞∞∞∞

Tối hôm nay vẫn như thường lệ, hai cô gái xinh đẹp nhất trường đang trên đường đến vườn hoa của trường để chơi với hai chú mèo. Vừa mở cửa vào, thấy dáng dấp của 2 con người quen thuộc, Yuu và JuJu lập tức chạy đến, quấn quít chơi đùa dưới chân hai cô, khiến cả hai đều cười tươi.

Nyannyan cuối xuống bế Yuu lên, nhanh như cắt Yuu đã nằm trọn trong lòng Nyannyan, đầu áp sát vào ngực rồi ngẩng đầu nhìn người con gái to lớn trước mặt, kêu meo meo mấy tiếng rồi lại dụi đầu vào ngực cô. JuJu giờ thì đang nằm gọn trên đùi Rena, đôi chân trắng nõn không tì vết mềm mại của cô dường như là cái nệm tuyệt vời nhất của JuJu, nó cứ mãi thay đổi tư thế, hết nằm sấp rồi nằm ngửa, sau lại rúc đầu vào bụng Rena, lúc thì lại lấy hai đôi chân trước nhỏ bé với với lấy ngón tay của Rena mà ôm vào lòng.

Dễ thương chết mất! Chắc tớ yêu Yuuchan thật rồi ấy! “ – Nyannyan kêu lên khi đang vừa bế Yuu đến chỗ Rena và ngồi cạnh cô, vừa vuốt ve Yuu khiến nó thích thú vô cùng.

Tớ cũng nghĩ tớ yêu JuJu mất rồi ấy! Mà JuJu cũng yêu tớ mà, phải không JuJu nhỉ? “ – Rena bế JuJu lên trước mặt và đưa lại gần, định hôn hờ vào mũi nó nhưng nó lại bất ngờ rướn người lên, khiến môi cô chạm vào miệng nó. Rena cười khúc khích với hành động đáng yêu của JuJu, Nyannyan cũng để Yuu nằm lên đùi và nó ngay lập tức chui vào váy cô như một cái chăn ấm áp, cuộn mình nằm lọt thỏm trên đùi Nyannyan.

Này Rena cậu có đem theo máy ảnh không? Tớ muốn chụp hình Yuu quá! “ – Nyannyan cười vui vẻ, nhẹ nhàng chăm sóc bộ lông mềm mượt của Yuu.

Hôm nay tớ quên sạc máy nên để ở phòng rồi, ngày mai chụp đi vậy “ – Rena ôm trọn JuJu vào lòng, vuốt ve nó khiến hai mắt nó nhắm lại, không biết là đang ngủ hay đang tận hưởng buổi massage tuyệt vời từ đôi tay thon dài của Rena.

Mou tiếc thật! Thôi thì để ngày mai nhé Yuu! “ – Cô cười và vỗ nhẹ lên cái mũi nhỏ xíu của Yuu, nó cũng nhìn lên mà meo một tiếng, khiến nụ cười của cô ngày càng rộng hơn. Thấy thế nó ngồi dậy, nhảy chổm lên người Nyannyan mà rướn đầu lên hết cỡ, Nyannyan như hiểu được ý đồ, cuối mặt xuống, hôn nhẹ vào chóp đầu Yuu một cái rồi nó lại cuộn mình trong váy của cô.

Cả hai cùng chơi đùa với hai chú mèo được một thời gian thì về phòng ngủ, thường thì hai chú mèo sẽ níu kéo, luyến tiếc cô bằng cái mặt dễ thương muốn chết của nó, hay những cái dụi đầu vào chân, những cái khều bằng đôi chân trước mềm mại của chúng khiến cả hai cô gái khó mà có thể rời ra được. Nhưng hôm nay hai chú mèo lại ngoan ngoãn đến lạ thường, chỉ ngồi im nhìn hai cô gái bước ra khỏi cửa, sau đó chạy vụt ra phía sau vườn, nơi có một cái lỗ nhỏ vừa mới bị vỡ sáng nay do trò chơi đá banh của lớp thể dục.

Phải mất khá nhiều công sức thì cuối cùng hai kẻ tẩu thoát kia mới đuổi kịp Nyannyan và Rena. Vì trời khá tối nên chúng đã chui vào phòng ngủ của hai cô trót lọt, trong lúc cả hai đang vệ sinh cá nhân trong phòng tắm, thì ở ngoài, hai chú mèo đã có đủ thời gian để khám phá và quậy tưng bừng cái phòng của cô.

Khi hai cô gái xinh đẹp vừa bước ra với bộ đồ ngủ, thì hoảng hồn khi trông thấy cảnh tượng bừa bộn của căn phòng, dưới tầm mắt là hình ảnh hai chú mèo yêu quí của cô. Yuu đang ngầm lấy cái quần lót màu đỏ bằng vải ren của Nyannyan, còn JuJu thì đang ngực với chiếc áo ngực màu đen cùng chất liệu của Rena. Cả hai đơ người, vẫn chưa kịp định hình xem chuyện gì vừa mới xảy ra thì JuJu đã nhanh chóng chạy ra khỏi phòng làm mắt Rena trợn to, chạy theo chú mèo, để lại Yuu trong phòng cùng với Nyannyan.

Rena cố sức đuổi theo chú mèo, cô không thuộc dạng người của thể thao nên đối với cô, việc chạy cũng như là tra tấn vậy. JuJu thì vẫn cứ nhanh nhẹn chạy trước, miệng ngậm lấy áo lót của Rena, chẳng thèm quay đầu lại khi nghe tiếng hét lớn của Rena.

JuJu! Đứng lại ngay! Trả nó cho chị! Em hư quá đó!! “ – Rena thở hồng hộc khi cố gắng giữ mình không ngã xuống, chân cô như đến giỡi hạn của mình rồi. Nhưng được một lúc thì cô đành ngồi nán lại tại cửa ra vào ở khu kí túc xá, Rena ngồi xụp xuống, phần ngực phập phồng liên tục để lấy lại lượng oxi đã mất, trên vầng trán cô ướt đẫm mồ hồi, cả lưng và tóc cũng vậy. Rena giờ đây đã bất lực, chỉ biết quơ quơ tay, thì thào vài tiếng khi nhìn JuJu đang đứng nhìn mình từ xa.

Lại đây nào JuJu! Trả cho chị cái áo… JuJu à! “ – Như  hiểu được lời cầu khẩn của Rena, JuJu tiến lại gần với cái áo lót của cô, ngồi kế bên cô và thả chiếc áo xuống. Nó ngoe nguẩy cái đuôi trắng đen, đầu nghiêng sang một bên tỏ vẻ dễ thương rồi dụi đầu vào bên hông đùi Rena, kêu meo meo như lời hỏi thăm cô, như lời xin lỗi vì đã giỡn quá trớn.
Rena phút chốc đã bị JuJu làm xiêu lòng, bế chú mèo lên và mắng yêu:

Mou JuJu! Em hư quá đó! “ – Rena cười rồi dụi JuJu vào lòng, cô đưa JuJu lại gần và hôn lên miệng nó, đúng lúc đồng hồ điểm 12 giờ đúng, và một chuyển không tưởng đã xảy ra với cô.

Rena bất ngờ khi trước mặt cô là một làn khói trắng mờ ảo, phía sau đó là hình dáng của một người con gái mà cô không nhìn rõ được, trên tay cô không còn cảm giác của JuJu nữa, như thể nó đã tan biến vào không trung vậy.

Bất ngờ cô gái ấy đi ra từ chỗ khói trắng, với nụ cười như miệng của một chú mèo, đôi mắt màu nâu cà phê nhìn sâu vào mắt cô, như thể nó có thể đọc được mọi suy nghĩ trong cô. Rena rùng mình, phải chăng cô đang gặp phải ma quỷ, vì người con gái trước mặt cô mặc bộ váy trắng tinh dài đến đầu gối, nước da hơi nhợt nhat nhưng cô ấy mới đẹp làm sao. Cô ngay lập tức bị bắt giữ trong ánh mắt xuyên thấu  đó, người con gái tiến lại gần cô và ngồi xuống trước Rena, cô thì chỉ biết ngồi bất động trên bậc cầu thang nhìn ngắm khuôn mặt đẹp ấy từ cự li gần. Rena mải mê với vẻ đẹp của cô gái đến mức quên cả những thắc mắc về chuyện kì lạ gì đang xảy ra lúc này, hay JuJu đã biến đi đâu mất, hay cô gái này có phải là người không. Tâm trí của cô hoàn toàn đã bị cô gái kia chiếm giữ.

Rena-chan~ “ – Cô gái nở nụ cười, ôi cái nụ cười ấy tỏa sáng đến mức Rena nghĩ mình sẽ bị chói mắt nếu không nhắm mắt lại ngay, cô giờ đã trở lại với thế giới thực tại, mọi dây thần kinh lại bắt đầu hoạt động, xử lí tình huống quái lạ bây giờ. Tên cô nhẹ nhàng bật ra khỏi đôi môi đỏ hồng đầy mời gọi của cô gái, khiến Rena giật thót mình mà lắp bắp trả lời:

Cô… là ai? Sao… cô biết tên… tôi? “ – Câu từ của Rena hoàn toàn không rõ ràng và nó cứ đứt quãng, làm người nghe phải tập trung lắng nghe mới có thể hiểu được. Nhưng cũng thật may, chung quanh chẳng có ai khác ngoài Rena và cô gái.

Có lẽ chị không tin… nhưng em là JuJu đây! Con mèo yêu thích của chị đây! “ – JuJu nở nụ cười rạng rỡ làm lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng, nó thấy Rena dường như vẫn chưa tin được vào mắt mình nên đưa hai tay lên đầu tạo thành hai cái tai mèo, giả vờ kêu meo meo như thể nó có thể làm cô nhớ lại hình dạng lúc là mèo của nó.

Là… thật sao? “ – Rena vẫn chưa khỏi choáng ngộp trước sự thật khó tin trước mắt cô, hai tay cô run rẩy vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của nó, cảm nhận từng hơi ấm từ cơ thể nó và tất cả mọi thứ đều quá thật để là một giấc mơ. Rena không thể nào rời mắt khỏi con bé, cô kéo nó lại gần cô hơn, là do cô vẫn chưa tin vào những gì đang diễn ra, hay là do hành động liếm môi trong chốc lát của nó đã khiến cô mất đi tự chủ.

Nếu em thật sự là JuJu… thì em hãy hôn chị đi! “ – Giọng Rena điềm tỉnh, cô lúc này nghiêm túc hơn bao giờ hết, đôi mắt cô nhìn thẳng vào mắt nó với sự kiên quyết không do dự.

Hả…? “ – JuJu vẫn chưa hiểu được chuyện nó chính là con mèo mà Rena ôm lúc nãy thì liên quan quái gì đến chuyện hôn cô cơ chứ. Rena như hiểu được những gì con bé đang nghĩ, kéo sát mặt JuJu vào hơn nữa, thì thầm vào tai nó.

Vì JuJu rất thích hôn lên môi chị, nên nếu em là JuJu, thì em hãy hôn chị đi “ – Rena ngại ngùng nói, những hơi thở nhẹ nhàng của cô phả vào tai JuJu khiến nó nhột nhạt. Loài mèo có đôi tai rất nhạy cảm, và khi JuJu biến thành người thì bản tính ấy vẫn không thay đổi. Nó cảm nhận được làn môi mỏng của Rena đang áp vào tai nó, khiến mặt nó nóng bừng như lửa đốt, bối rối không biết phải làm gì.

Nếu em không làm được, thì có nghĩa là em không là JuJu đáng yêu của chị! “ – Rena đẩy JuJu ra xa một chút và nhún vai, cô chuẩn bị ngồi dậy đi tìm chú mèo của cô thì bị bàn tay của JuJu giữ lại.

Khoan đã! Em thật sự là JuJu mà! “ – JuJu nhìn cô với ánh mắt chân thành, nó kéo Rena ngồi trở lại vị trí ban đầu và áp hai bàn tay nó lên mặt Rena, nhìn sâu vào mắt cô.

Chị thật sự muốn hôn sao? “ – JuJu muốn hỏi lại lần nữa cho chắc chắn trước khi hành động, nó không muốn trở thành trò đùa của bất kì ai cả.

Đúng vậy! Mau mau hôn chị đi JuJu! Chị hết sức nghiêm túc đó! “ – Rena trả lời ngắn gọn, tim cô đập thình thịch khi JuJu rướn người lại gần cô hơn.

Thôi được rồi… nếu như chị muốn như vậy… “ – JuJu vẫn còn hơi do dự nhưng quyết định đánh liều một phen, nó đớp nhanh lấy đôi môi của Rena và cả hai cùng nhắm mắt tận hưởng vị ngọt của nhau.

Rena thấy đầu óc trống rỗng, mọi vật xung quanh dường như biến mất khi cô cảm nhận được bờ môi ngon ngọt của JuJu. Cô không quan tâm việc cô đang hôn một con mèo hóa người say đắm đến mức nào, JuJu hôn rất giỏi và nó làm cô không muốn tách rời con bé ra dù chỉ là một phút giây. Rena rên lên một tiếng khẽ khi bàn tay JuJu ôm lấy eo và mông cô, kéo cô lại gần hơn. Con bé thừa cơ hội đưa cái lưỡi ướt át của nó vào giữa đôi môi nóng bỏng, lục lọi khám phá từng ngóch ngách trong cái hang động ẩm ướt đó. JuJu đẩy Rena dựa vào bậc thang phía trên để ép cơ thể mình chặt với Rena hơn nữa, lưỡi của Rena cũng đã bắt đầu đáp trả sự viếng thăm của nó và cả hai cùng khiêu vũ bản tình ca nồng cháy trong miệng của nhau. JuJu gần như muốn hút hết không khí trong phổi Rena khi nó mút lấy cái lưỡi của cô, chưa bao giờ Rena thấy mình bị kích thích như lúc này. Hai tay cô vòng qua cổ nó, ôm lấy tấm lưng thon dài của nó mà kéo nó lại gần hơn. Hai tay của nó thì cứ lướt lên lướt xuống vùng hông và mông của cô, khiến đôi lúc cô phải bật ra những thứ tiếng mà đến cô cũng phải xấu hổ khi nghe nó.

Chẳng ai trong số cả hai muốn buông nhau ra cả, nhưng nụ hôn ấy cứ tự nó mà kết thúc khi cả hai cần không khí để thở. Rena và JuJu vừa thở hổn hển vừa nhìn nhau đầy triều mến. Rena cười mệt, thì thảo với chất giọng khàn khàn:
Đối với một con mèo… thì em hôn khá giỏi đấy! “ – JuJu cười với lời khen của Rena, định sẽ nối lại nụ hôn lúc nãy nhưng lại bị tiếng meo meo nho nhỏ làm gián đoạn.

Bên cạnh Rena, là con JuJu với chiếc áo lót màu đen làm bằng vải ren đã rách mất một bên quai áo của Rena. Chú mèo vô tội nhìn cảnh tượng vừa rồi của hai người, khiến cả Rena và cô gái tự nhận là con mèo JuJu kia đỏ mặt. Rena một lần nữa chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, cứ nhìn xuống con JuJu rồi nhìn lên khuôn mặt xinh đẹp mà cô vừa mới hôn lúc nãy, vẻ mặt bối rối lẫn khó hiểu hiện lên hết trên mặt cô, giọng cô run run:

Khoan đã… chẳng phải đây là JuJu hay sao? Chẳng phải JuJu đã biến thành em rồi hay sao? Này em là ai thế!? Tránh khỏi tôi ngay! “ – Rena lớn tiếng và đạp kẻ vừa mới lừa cô lăn quay ra đất, khiến con bé kêu đau liên tục rồi lục đục đứng dậy.

Em xin lỗi vì đã nói dối chị Rena-chan! Nhưng chị có cần phải mạnh bạo như vậy không? Đau quá đi mất! “ – Con bé khẽ nhăn mặt, ôm lấy chỗ cô vừa đạp lúc nãy mà kêu la.

Đau lắm sao… xin lỗi nhé! “ – Rena quên đi cơn giận lúc nãy mà chạy ngay tới đỡ con bé ngồi kế bên mình. Suy cho cùng con bé trông cũng không giống loại người thích lừa đảo con người ta, chỉ là nó quá bí ẩn thế thôi.

Nhưng mà này… thật ra thì em là ai vậy? “ – Rena vừa hỏi vừa phủi phủi đất cát dính trên người mà cô vừa mới đạp.

Jurina, Matsui Jurina, học năm nhất lớp 1A “ – Jurina vẫn đang xoa dịu cho chỗ đau của mình, nheo mắt nhìn Rena làm cô thấy tội lỗi chồng chất càng nhiều hơn.

Xin lỗi nhé Jurina-san! Chị không có ý muốn đạp em đâu nhưng mà nếu em hôn một người lạ mặt giả vờ làm mèo thì có hơi kì lạ đó… “

“ Nhưng chị đã hôn rất nhiệt tình đấy thôi! “

“ Cái đó là do… ừ… ừm… “ – Rena lúng túng khi không nghĩ ra được lời biện hộ nào, cô cuối mặt để che giấu đi sự ngại ngùng của mình.

Một bầu không khí im lặng bao trùm lên cả hai, con JuJu vẫn đang chơi đùa với cái áo lót của Rena và cô thì chẳng còn tâm trạng đâu mà quan tâm đến nó nữa. Cái không khí kì quặc này khiến cô thấy khó xử và cô thật sự không thích điều đó. Cô quay sang nhìn Jurina thì bắt gặp ánh mắt nó đang dán lên toàn bộ cơ thể cô, nó đã ngồi đó ngắm nhìn cô từ lúc cô cuối mặt vì ngại đến giờ.
Tại sao… em lại làm vậy? “ – Rena nói khẽ, cô chơi đùa với tóc của mình như muốn tập trung vào thứ gì khác ngoài khuôn mặt xinh đẹp của Jurina lúc này.

Bởi vì… em thích chị! “ – Jurina nói không hề do dự hay ngại ngùng, nó thở dài một tiếng như đã trút được hết mọi gánh nặng trên vai mình.

Em… sao? Từ khi nào? Chị thậm chí còn chưa bao giờ thấy em trong trường kia mà! Làm sao có thể được? “ – Rena xoay người hoàn toàn sang phía Jurina, cô ngày càng bối rối hơn trước cái tình thế kì lạ này.

Đã bảo là em học năm nhất mà đồ ngốc! Làm sao mà chị thấy em được chứ! Em thích chị từ lúc mới bước vào trường này rồi, thích ngay cái nhìn đầu tiên, kiểu như tình yêu sét đánh ấy! Từ cái lúc mà chị phát biểu trước toàn trường vào ngày khai giảng năm học, em đã thích chị từ lúc đó, lúc nào em cũng ngắm nhìn chị từ xa, lúc nào cũng thế cả. “ – Jurina chân thành thổ lộ, nó nắm lấy tay Rena và hôn lên đó, nó hôn liên tục hết cánh tay của Rena và ngưng lại ở cổ. Hành động đó khiến Rena rùng mình trước sự đụng chạm đầy cám dỗ của Jurina, con bé thật sự quyến rũ với một đứa nhóc năm nhất, và cô nghĩ cô đang bắt đầu phải lòng nó.

Vậy những gì xảy ra ban nãy? “ – Rena khẽ nắm lấy bàn tay của nó, đó chỉ là sự đáp trả nhẹ nhàng nhưng Jurina vẫn có thể nhận ra, nó nhìn cô một cách say đắm hơn và nở nụ cười hồn nhiên.

Em biết chị rất thích chú mèo đó, và nó cũng rất thích chị nên em đã làm một cái cửa nhỏ để nó thoát khỏi đó và đi theo chị, em cũng biết chắc chắn là nó sẽ phá tung phòng của chị lên rồi chạy đi vì em đã huấn luyện nó như vậy mà! Việc nó chạy đến chỗ nãy không phải là ngẫu nhiên đâu! Chỉ có một điều duy nhất nằm ngoài kế hoạch của em thôi. Em không ngờ nó lại đi trộm áo lót của chị đó! “ – Jurina bật cười khi thấy chiếc áo lót mắc tiền của Rena giờ đã trở thành đồ chơi cho con JuJu.

Vậy mọi việc đã được sắp đặt hết sao?... “ – Rena ngợ ra rằng mình đã dễ dàng rơi vào bẫy của Juirna như thế nào, cô cũng thấy thật ngu ngốc khi tin vào cái chuyện mèo hóa thành người, lúc này cô chỉ muốn kím lấy một cái hố để chui vào quách cho xong.

Em chỉ định diễn vở kịch mèo hóa người trong đêm nay để có thể nói chuyện với chị thôi, nhưng không ngờ chị lại muốn hôn em cơ đấy! Mà con JuJu đã được hôn chị bao nhiêu lần rồi thế? Em ghen tỵ với nó đó! “ – Jurina ngắm nhìn con JuJu vui vẻ chơi với chiếc áo lót mà quên cả mọi thứ xung quanh, có lẽ nó đã huấn luyện con mèo thuần thục đến nỗi nó cũng thích Rena như Jurina vậy.

Vậy liệu sau đêm nay… chị vẫn có thể nói chuyện với em chứ? “ – Rena nhìn Jurina với ánh mắt khó hiểu, nó giống như đang hy vọng một thứ gì đó, thứ gì đó mà Jurina chưa bao giờ nghĩ tới.

Dĩ nhiên rồi Rena-chan! “ – Jurina nở nụ cười chắc chắn như muốn đảm bảo với Rena rằng nó sẽ không phớt lờ cô sau đêm nay.

Cũng trễ rồi… mình đi ngủ thôi! “ – Jurina đứng phắt dậy rồi chìa tay ra, chờ đợi sự phản hồi của Rena và cô nhanh nhẹn nắm lấy nó. Cả hai cùng nắm tay nhau đi vào ký túc xá trong nụ cười hạnh phúc của sự khởi đầu của một tình yêu đầy màu sắc.

Jurina đưa Rena về tận phòng và hôn nhẹ vào môi cô như một lời chúc ngủ ngon, cô cũng hôn trả Jurina đầy tự nguyện và dõi theo tấm lưng thon dài ấy trở vào bóng tối. Rena vừa đẩy cửa phòng mình ra, vừa nghĩ thầm cùng với nụ cười đang yêu: “ Không phải là có lẽ nữa… mình đã phải lòng Jurina mất rồi!. “

Cửa phòng mới mở ra thì Nyannyan chạy đến ôm chằm lấy Rena, kéo cô bạn vào phòng và hỏi han đủ thứ.

Cậu đã ở đâu thế Rena-chan? Tớ lo lắm đó! Mà cậu đã lấy được áo lót chưa? Hay là JuJu lấy mất luôn rồi? Mou em ấy hư thật đấy! Cả Yuuchan nữa! Tớ đã phải mất công lắm mới dọn được phòng đó! “

Rena cười hiền và cùng Nyannyan nói về buổi tối kì lạ ngày hôm nay, nhưng cô đâu biết rằng, đằng sau cửa sổ, trong bụi cây, một học sinh tài năng xinh đẹp có dáng vấp của một con sốc chuột đang ôm lấy chú mèo Yuu mà cười khúc khích.

Cuối cùng thì Kojima Haruna cũng là của Oshima Yuko này rồi! “

- HẾT -
  



Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2015

[Shortfic] [ Majisuka Gakuen ] | WTOMO | - Kẻ Thù Hóa Người Yêu [ Chương 1 ]

KẺ THÙ HÓA NGƯỜI YÊU

- Author: Gấu Bin
- Rating: G
- Spoiled: Sau khi tốt nghiệp, Shibuya gặp lại Ookabuki trong một tình thế khá đặc biệt và cả hai người được có dịp tìm hiểu nhau nhiều hơn. Nhưng liệu mức độ đáng yêu của Ookabuki có đủ để làm tan chảy trái tim của Shibuya? Hay đủ để xóa tan bản tính tsundere của cô nàng mỏ vịt ấy?

• CHƯƠNG 1 •

 Shibyaaa ! Tớ về trước nhé! “ – Torigoya nói vọng vào trong khi chuẩn bị bước ra khỏi cửa tiệm massage nổi tiếng nhất Tokyo. Torigoya vẫy tay, nhìn theo dáng người đang cặm cụi sắp xếp lại đồ đạc trong tiệm, mong chờ một lời hồi đáp.

 Cậu cứ đi trước đi! Tớ còn phải thu dọn đống này nữa!” – Shibuya vừa nhanh nhẹn đặt những lọ tinh dầu vào tủ, vừa trả lời.

 Okay! Cố gắng về sớm đi nhé! Mai gặp lại. “ – Chỉ vài giây sau, Shibuya không còn nghe thấy gì ngoài tiếng đôi giày cao gót nện dài trên mặt đường nhỏ dần sau lời nói của Torigoya. Cô vẫn đang loay hoay với những lọ tinh dầu đủ mùi hương chuyên dụng để massage. Shibuya cất chúng gọn gàng vào tủ, kiểm tra kỹ càng các then chốt cửa sổ, cửa ra vào một lần nữa, tắt hết đèn và khóa cửa tiệm, đi về hướng ga tàu điện ngầm gần đó.

Đã gần mười hai giờ đêm nhưng Tokyo vẫn tấp nập những dòng người qua lại vội vã rảo bước dưới tiết trời se lạnh. Những ánh đèn xanh đỏ lập lòe hắt ra từ các bảng hiệu của các quán bar, khách sạn dọc theo khu phố. Tokyo về đêm vẫn luôn rực rỡ sắc màu và chưa bao giờ ngủ. Shibuya thở phào nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng đến được ga tàu, giờ này trên tàu cũng đã thưa thớt người, Shibuya từ từ tựa lưng vào ghế, thiếp di lúc nào không hay. Khi cô bỗng giật mình tỉnh dậy thì ga tàu đã đến trạm kế tiếp, những dòng người từ ngoài vội vàng bước vào khoang tàu khiến cho nó đông đúc hơn lúc đầu. Shibuya mở túi lấy điện thoại ra coi giờ rồi ngước mặt lên nhìn quanh khoang tàu, mong rằng cô sẽ tìm thấy thứ gì đó làm cho cô tỉnh táo hơn. Trong giây phút nào đó, mắt cô đã dừng lại tại một góc khuất của khoang tàu. Trước mắt cô là cảnh tượng một người đàn ông ngoài bốn mươi với bộ đồ công sở cũ mèm đang giở trò đồi bại với cô gái trẻ đứng trước hắn. Hắn vẫn tỏ vẻ như không có chuyện gì nhưng bàn tay vẫn cứ mân mê phần nhạy cảm đằng sau của cô gái. Có vẻ hắn không biết rằng Shibuya đã thấy được sự biến thái của hắn, cô khoanh hai tay trước ngực, chậc lưỡi một cái và đây không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy những việc như thế. Nhưng có điều gì lạ thường trong cô khiến nó trở nên ngứa mắt hơn mọi lần. Shibuya đứng phắt dậy, tiến về phía người đàn ông, chộp lấy bàn tay dơ bẩn của hắn quay ngược sang một bên, cất giọng nói điềm tĩnh nhưng vẫn rất đanh thép:

 Có ngon thì về mà sờ mó vợ mình đi! “

“ Cái con này…! “ – Gã đàn ông chỉ mới mở miệng thốt lên ba chữ bỗng nhiên nghiến chặt răng, khuôn mặt nhăn nhó đau đớn vì cái siết tay chặt như thể bóp nghẹt mạch máu của Shibuya.

Sau đó gã đàn ông biến thái kia vẫn còn ý định chống cự, Shibuya liền nhanh như cắt hướng thẳng đầu gối của mình vào hạ bộ của người đàn ông khiến hắn hét lên một tiếng rồi ngã lụi xuống sàn. Hôm nay hắn đã quá xui xẻo khi bị một cô gái trẻ như Shibuya đánh té lăn quay ra giữa sàn một cách nhục nhã. Hổ thẹn vì sự việc vừa xảy ra, hắn chạy biến khỏi khoang tàu để lại Shibuya cùng cô gái đang im phăng phắc. Shibuya phủi phủi tay và quần áo, cất giọng đầy mỉa mai:

 Rốt cuộc cũng chỉ là thằng dê già yếu đuối hèn nhát! “ ­– Cô nhếch mép cười khẩy rồi quay sang phía cô gái nhẹ nhàng hỏi thăm:

 Cô có sao không? “ ­– Shibuya vừa hỏi, vừa ra hiệu cho cô gái ngồi xuống, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại, chẳng buồn nhìn mặt cô gái kia đến một lần. Đáp lại câu hỏi của Shibuya, là một sự im lặng bất thường từ phía đối diện, khiến cho Shibuya hơi khó chịu.

 Cô ta thậm chí còn chẳng thèm nói cảm ơn nữa! “ – Shibuya nghĩ thầm. Mất hết kiên nhẫn, Shibuya ngẩng đầu lên thì nhận ra một gương mặt quen thuộc mà cô không ngờ tới.

“ OoKa… bu… ki ! “ – Shibuya chưa bao giờ nghĩ rằng cô sẽ gặp lại ai trong Majịjo ngoại trừ Torigoya. Cuộc gặp giữa cô và Ookabuki khiến cô hết sức ngạc nhiên, đặc biệt là trong tình huống khó xử này, huống chi họ còn từng là kẻ thù của nhau.

 Chào… Shibuya “ – Ookabuki ấp úng, đôi mắt đảo qua đảo lại thể hiện rõ sự lúng túng. Sau đó cả hai đều im lặng không nói gì nữa, chỉ mong sao cho thời gian trôi qua nhanh để có thể thoát khỏi tình huống khó xử này.

 Dạo này cô sao rồi? “ – Shibuya đột ngột phá vỡ bầu không khí im lặng kì lạ, hướng mắt nhìn về phía Ookabuki nhưng vẫn không nhìn vào khuôn mặt cô, mà là cánh cửa sổ trong suốt tối đen như mực kế bên cô.

 Em vẫn bình thường thôi, còn chị thì sao? “

“ Con bé này gọi mình bằng chị sao? “ – Trong suy nghĩ của Shibuya hơi bất ngờ - “ À! Phải rồi! Mình lớn tuổi hơn nó mà! Cơ mà trông nó cũng đâu có tệ khi gỡ bỏ lớp trang điểm như lúc ở Majijo nhỉ? “ – Shibuya thầm phán xét, bắn những cái liếc nhìn nhanh khắp người cô gái đối diện rồi bật lại câu trả lời.

  Cũng bình thường… “ – Shibuya nói bằng giọng không âm điệu, câu nói cụt lũn của cô đã vô tình mang lại bầu không khí im lặng ngại ngùng lúc nãy.

Cả hai vẫn không nói gì cho đến khi rời khỏi ga. Shibuya vừa đi, vừa thầm lẩm bẩm nguyền rủa sao con đường về nhà của cô hôm nay lại dài bất thường. Bỗng cô có cảm giác như đang bị ai đó theo đuôi, lập tức quay người ra phía sau rồi hai mắt mở to ngạc nhiên khi người đó không phải là ai khác ngoài Ookabuki.

 Sao cô lại đi theo tôi? “ – Shibuya khó chịu nói.

 Em không đi theo chị… “ – Ookabuki nói lí nhí, đầu vẫn cúi thấp.

“ Vậy chứ cô đang đi đâu? “

“ Đường về nhà của em lối này. “

“ Sao cơ… “ – Shibuya định thốt lên hết câu nhưng lại ngưng giữa chừng rồi tặc lưỡi một cái: “ Thôi kệ đi! Sao cũng được ! “. Shibuya quay nhanh người ra phía trước, chân bước những bước dài vội vã nhanh chóng trở về khu chung cư nhà mình.

Chính Shibuya cũng không ngờ rằng lúc này đây, cô lại đang cùng Ookabuki đứng trong một cái thang máy, đi lên cùng một tầng ở cùng một lốc chung cư. Những sự trùng hợp đến bất ngờ khiến cơ mặt của Shibuya cứng lại, mắt và miệng đều mở to, không tin vào những gì mình đang phải chứng kiến.

 Và tôi đoán là cô cũng ở chung chung cư với tôi? Thậm chí là chung tầng? “

“ Un! Em mới vừa chuyển tới đây vào cuối tuần trước! Trùng hợp quá chị nhỉ! “ ­– Ookabuki nói hồn nhiên như thể những sự trùng hợp hiếm có này đều là thứ bình thường nhất trên đời, mặc dù sự thật là nó không phải vậy, ít nhất thì đối với Shibuya là không phải. Sau câu trả lời của Ookabuki là một tiếng “ đing “ báo hiệu thang máy đã đến tầng 10 của khu chung cư. Cửa thang máy mở ra và hai người lặng lẽ rẽ sang hai hướng đi về căn hộ của mình mà không một lời tạm biệt.

Vừa bước đến cửa nhà, Ookabuki vội vàng mở cửa và đi nhanh vào trong, đóng sầm cửa lại. Cô thở hắt ra một hơi dài, tâm trí vẫn còn rối bời vì cuộc gặp mặt vừa rồi của cô và Shibuya. Bỗng từ trong nhà có tiếng một cô gái trẻ nói vọng ra và ngay sau đó thì cô gái ấy hớn hở chạy ra chào đón Ookabuki.

 Chị! Mừng chị về nhà! “ – Em gái Ookabuki chạy đến ôm chằm lấy cô, nhanh nhẹn mang túi xách của cô vào nhà bỏ lại Ookabuki đang mệt mỏi theo sau.

 Chị đã ăn gì chưa? “ – Ookabuki chưa kịp trả lời thì cô em gái lại nhăn nhẩu nói tiếp:
 Chắc là chưa chứ gì? Hay để em làm cái gì đó cho chị ăn nhé!”

Dù cho chỉ là chị em kết nghĩa nhưng tình cảm giữa Ookabuki và em gái cô vẫn luôn khắc khít như là chị em ruột. Cô cảm thấy hạnh phúc khi đi Kokabuki chăm sóc như vậy, cô dự trả lời em mình nhưng cái khoảnh khắc gặp lại Shibuya đầy định mệnh đó lại ùa về tâm trí cô, khiến cô không thể làm gì khác ngoài tâm sự cùng em gái mình.

 Chị mới vừa gặp lại Shibuya đó!”

 Hả? Shibuya sao? Cô ta lại gây chuyện với chị à?” – Kokabuki cong cớn đáp, trong ánh mắt chứa đầy tia lửa hận thù.

 Không… chị ấy giúp chị xử lý gả đàn ông đang cố giở trò sờ xoạng chị ở trên tàu điện ngầm. Một điều nữa là… chị ấy cũng ở chung tầng với chúng ta đó! Có lẽ chị nên làm một cái gì đó để cảm ơn chị ấy… một cái bánh ngọt nghe có vẻ hay đấy Kokabuki nhỉ? Mà em biết gì không? Shibuya thật sự dễ thương hơn lúc còn ở Yabakune đó! “ – Ookabuki vừa kể vừa tủm tỉm cười một mình khi nhớ lại cảnh hai người trong khoang tàu, lúc đó trông Shibuya thật sự rất ngầu, và còn khi chị ấy đứng đơ trong thang máy, khuôn mặt trông cũng rất đáng yêu.

 Tùy chị thôi! Em có hâm sẵn đồ ăn rồi đó, chị ăn đi! Em đi ngủ trước đây, chị ăn nhanh rồi cũng đi ngủ đi! “  - Mặt Kokabuki bỗng tối sầm lại, cô đóng mạnh cánh cửa phòng mình khiến cho Ookabuki khó hiểu vì thái độ kì lạ.

 Sao vậy nhỉ? “ – Ookabuki nhướng mày, đầu hơi nghiêng sang một bên rồi quay lại với dĩa ăn đã được hâm nóng của mình, bắt đầu thưởng thức bữa tối quá giờ.

∞∞∞∞∞∞∞∞∞∞

Shibuya mệt mỏi đi ra khỏi phòng massage, đan hai tay vào nhau rồi vươn lên cao để kéo giãn các cơ bắp. Cô mới vừa phục vụ liên tiếp cho ba người khách hàng quen của tiệm nên chân tay mềm nhũn, uể oải.

 Làm massage cho người ta rồi không biết có ai massage cho mình không nhỉ? “ – Shibuya nói bâng quơ, ngồi phịch xuống cái ghế sofa dài trước mặt, mắt dần dần mệt mỏi nhắm lại, định đánh một giấc ngắn thì bỗng Torigoya chạy đến.

 Shibuyaaa ! Tớ đói rồi! Mình đi ăn trưa đi! “ – Torigoya cũng vừa mới massage xong liền thu dọn đồ đạc linh tinh, chạy đến kéo tay Shibuya, gương mặt hớn hở cùng nụ cười hở lợi trông như một đứa con nít tám tuổi vậy.
 Không! Tớ đang mệt lắm! Cậu không đi một mình được sao? “ – Shibuya vẫn nhắm ghì đôi mắt, cố gắng giữ bình tĩnh hết mức trong khi cô gái kia tiếp tục đung đưa cánh tay nhức mỏi của cô.

 Đi mà Shibuyaaa ! Đi một mình thì chán lắm! Shibuyaaaa !”

 Ôi trời ơi cậu tha cho tớ đi! Thôi được rồi tớ sẽ đi cùng cậu! Chờ tớ đi lấy ví đã.” – Shibuya miễn cưỡng đồng ý lời đề nghị của Torigoya, nếu không thì chắc có lẽ đôi tai cô sẽ bị cô bạn thân kia làm cho hỏng mất.

 Phải vậy chứ! Tớ biết một quán cà phê bán bánh mì ngon lắm, chắc chắn cậu sẽ thích nó, ở đó có cả bánh ngọt nữa!” – Torigoya hào hứng dắt tay Shibuya ra khỏi tiệm.

∞∞∞∞∞∞∞∞∞∞

 Sao cậu cứ ngồi đơ ra thế? Chọn món gì đi chứ! “ – Torigoya vùi mặt mình vào bảng menu của quán cà phê mà cô đã nói lúc nãy. Cô đang phân vân giữa món bò bít tết sốt phô mai hay món salad hoa quả.

 Cậu ăn gì thì cứ gọi cho tớ món đó “ – Shibuya thật sự không còn chút sinh lực nào đê ăn uống, tay chân cô vẫn ê ẩm vì công việc massage vừa rồi. Torigoya chỉ gật gù rồi dứt khoát đóng quyển menu lại, khuôn mặt tươi cười đắc chí khi đã chọn ra được món ăn cùng thức uống thích hợp, cô vẫy tay làm dấu hiệu và một nữ nhân viên phục vụ dáng người thon thả tiến lại bàn của họ.

  Quý khách dùng gì ạ? “

 A! Chẳng phải đây là Ookabuki hay sao? Lâu quá không gặp em đó!” – Torigoya bất ngờ nói khi người phục vụ của họ lại chính là một trong những đàn em của mình. Lúc này Shibuya đã tỉnh hẳn khỏi giấc ngủ mơ màng của mình, ngước lên nhìn kinh ngạc vì sự trùng hợp lần hai.

 Cô làm việc ở đây?... “

“ Un! À mà mấy chị muốn gọi món phải không? “ – Ookabuki nhanh nhẹn lấy ra từ trong chiếc tạp dề ngang hông một cây bút và quyển sổ nhỏ.

 Cho chị hai dĩa salad hoa quả và hai ly nước ép táo nhé! “ – Torigoya cười rồi đưa quyển menu cho Ookabuki.  Cô gái phục vụ nhanh chóng ghi chép các món ăn và quay về hướng nhà bếp, gật nhẹ đầu như một nghi thức chào hỏi khách hàng.
 Mặt cậu sao thế? Cứ như vừa gặp ma vậy? “ ­– Torigoya để ý thấy khuôn mặt thất thần của người đối diện, cô đưa tay lên ôm lấy khuôn mặt của người bạn mình, thể hiện sự lo lắng.

 Không sao cả, chỉ là hơi bất ngờ thôi… “  

 Vì gặp lại Ookabuki sao? “ – Torigoya nghiêng đầu, nhướng mày tò mò hỏi.

 Không hẳn… “ – Đúng là Shibuya có hơi bất ngờ khi gặp lại Ookabuki tại đây nhưng điều thật sự làm cho cô choáng ngộp chính là nụ cười chói lóa cùng mái tóc màu nâu mật ông bồng bềnh của Ookabuki đi lướt qua cô, cứ như thể Ookabuki cố tình đi gần cô quá mức vậy. Shibuya có thể ngửi thấy mùi nước hoa ngào ngạt của cô gái kia còn đọng lại trên chóp mũi của mình.

Chỉ mất một vài phút để Ookabuki quay lại bàn ăn của hai cô gái, trên tay bưng một cái khay rất to với hai dĩa salad đầy màu sắc và hai ly nước táo ép mát lạnh trông rất ngon miệng.

 Của hai chị đây! “ – Ookabuki cẩn thận đặt thức ăn lên bàn và chuẩn bị rời khỏi đó khi tay cô bị Torigoya níu lại.

 Em cũng ngồi đây ăn chung với tụi chị cho vui nhé! “ – Torigoya sử dụng nụ cười hở lợi tỏa sáng của cô cùng với cái nháy mắt đầy mê hoặc lòng người khiến Ookabuki khó mà từ chối được.

 Vâng, nhưng chỉ một chút thôi nhé! “ – Ookabuki vui vẻ trả lời và ngồi kế bên Torigoya, không quên liếc mắt nhìn qua phía cô gái đối diện nãy giờ vẫn đang im lặng.

 Chị vẫn đang làm việc ở tiệm massage à? “ – Ookabuki mở lời hỏi thăm nhưng đôi mắt lại hướng về phía Shibuya, người đang cặm cụi ăn món salad vừa gọi, không buồn nhìn mặt cô đến một lần.

 Un! Shibuya cũng đang làm việc ở đó nữa! “ – Torigoya vừa nói vừa nhai trái cà chua bi đỏ tươi trong miệng, khuôn mặt tỏ vẻ hạnh phúc với hương vị thơm ngon của món ăn.

 Chà! Đôi lúc em cũng muốn đi massage lắm đó! “ – Ookabuki chống tay lên bàn, đặt khuôn mặt mình vào giữa lòng bàn tay rồi cười thích thú.

 Em cứ đến chỗ chị này! Chị sẽ cho em một buổi massage đặc biệt luôn! Tất nhiên là miễn phí rồi nhé! “ – Torigoya hào hứng nói, cô còn ôm chặt lấy cả bàn tay của Ookabuki, đôi mắt sáng long lanh, miệng cười rạng rỡ.

 Woa~ Thích thật! Mà như vậy có được không chị? “ – Ookabuki biểu môi tỏ vẻ lo lắng ngại ngùng, khiến cho ai kia đang ngồi đối diện vô tình ngước mặt lên thấy được, lại hụp xuống, mặt mũi đỏ ửng như trái cà chua trong dĩa salad.

 Sao lại không!! Em đừng lo, chị là chủ tiệm cơ mà! Em có số điện thoại không? Chúng ta trao đổi cho nhau nhé! Để còn tiện mà liên lạc với nhau, khi nào em muốn massage thì chỉ cần gọi cho chị một tiếng là mọi chuyện sẽ okay ngay! “ – Torigoya vội vàng lấy từ túi xách điện thoại của mình. Ookabuki thấy thế cũng nhanh chóng lấy điện thoại từ túi quần ra, trao đổi số điện thoại và cả email của mình với Torigoya. Trong lúc hai người đang hí hửng với những cái điện thoại thì ở phía bên ghế đối diện, Shibuya vẫn cứ cặm cụi ăn, không nói không rằng. Một vài phút sau đó, lượng khách hàng ngày một đông hơn buộc Ookabuki phải trở về với công việc của mình, bỏ lại một Torigoya đang vui vẻ vừa ăn vừa ngâm nga bài hát cô yêu thích và một Shibuya tay cầm li nước ép táo nhìn chằm chằm vào cô bạn thân của mình.

 Cậu ăn xong rồi hả? Nhanh thế! “ – Torigoya nhìn vào dĩa đồ ăn trống trơn của Shibuya, với tay cầm ly nước trước mặt hớp nhanh một ngụm đầy cho dễ nuốt rồi tiếp tục ăn.

 Thì trong lúc cậu làm thân với AI KIA là cũng đủ thời gian để tớ ăn xong phần của mình rồi! Cậu cũng ăn mau đi rồi còn về nữa “ – Shibuya nhấn mạnh chữ “ Ai kia “ rồi khoanh tay trước ngực, ngả người ra phía sau để tựa lưng vào chiếc ghế thoải mái, quay đầu về phía cửa sổ trong suốt nhìn ra cảnh đường phố tấp nập bận rộn.

 Cứ từ từ đã nào, chúng ta còn nhiều thời gian mà! “ – Torigoya trả lời bình thản nhưng vẫn tăng tốc độ ăn để khỏi phải nghe thêm lời thúc dục nào từ Shibuya. Cũng mất không lâu để cô có thể xử lý hết phần ăn của mình và chuẩn bị hướng về phòng massage. Cả hai cùn bàn bạc với nhau rồi thống nhất là để Shibuya trả tiền cho bữa ăn này. Cô ra dấu hiệu để gọi nhân viên phục vụ tới và Ookabuki nhanh chóng tiến lại bàn của họ.

 Phiền cô tính tiền! “ – Shibuya nói một cách vô cảm, hầu như cô chẳng có hứng thú gì trong việc trò chuyện với Ookabuki.

 Dạ vâng để em đi lấy hóa đơn “ – Ookabuki có vẻ hơi buồn với thái độ của Shibuya nhưng vẫn không thể hiện rõ, chỉ lặng lẽ quay về quầy tiếp tân. Ngay khi tờ phía hóa đơn được đưa ra từ máy in, Ookabuki đã nhanh chóng lén lút ghi vào đó số điện thoại và email của cô, cùng với vài lời nhắn ngắn ngủi rồi cô chạy lại, vùi vào tay Shibuya tờ hóa đơn rồi vội vàng đỏ mặt trở lại làm việc khiến cho Shibuya nhướng mày khó hiểu.

“  Gì vậy trời? “ – Shibuya lẩm bẩm.

 Hửm? Sao cơ? “ – Torigoya nãy giờ đang chăm chú lướt những trang mạng xã hội, không hề hay biết gì về những chuyện vừa mới xảy ra, ngẩng đầu lên hỏi thăm khi nghe được tiếng của Shibuya.

  À không có gì! Về thôi Torigoya! “ – Shibuya nhanh chóng trả tiền và cả hai cùng lên đường quay về tiệm massage.

∞∞∞∞∞∞∞∞∞∞

Shibuya lại một lần nữa ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa dài ở phòng tiếp tân, hai tay đan vào nhau vươn thẳng qua đầu, cô ôm cỏ và nghiêng đầu qua lại tạo những tiếc động “răng rắc” của cơ thể. Cô vừa mới phục vụ xong cho vị khách cuối cùng của ngày, giờ cũng đã hơn tám giờ tối. Shibuya thay đổi tư thế nằm để cảm thấy thoải mái hơn thì từ trong túi bỗng có tiếng giấy bị vò nát, cô tò mò đút tay vào túi và tìm thấy một tờ hóa đơn nhỏ. Shibuya dự sẽ vứt nó đi nhưng một vài nét mực xanh nho nhỏ đã bắt được ánh mắt của cô. Thấy thế cô tò mò mở ra thì thấy một dãy chữ số cùng với vài dòng chữ ở dưới tuy có hơi nhăn nhúm nhưng vẫn có thể đọc được.

 Đã là hàng xóm của nhau thì em nghĩ chúng ta cũng nên có thứ gì đó để liên lạc với nhau chứ nhỉ? (*^3^) Đây là số điện thoại cùng với email của em: 0XXXXXXXXX – chiyuu@XXXXXXX. Lúc nào chị cần giúp đỡ hay cảm thấy mệt mỏi và cần xả stress thì đừng ngại gọi cho em nhé! – Ookabuki 

“ Đùa tôi chắc?! “ – Shibuya tặc lưỡi, khẽ nhăn mặt khó chịu với dòng chữ màu xanh được viết gọn gàng trước mặt cô. Dù cô không muốn như tay cô vẫn tự thức lấy điện thoại và lưu số điện thoại, email của Ookabuki. Sau khi đã lưu hết thông tin vào danh bạ, Shibua ngửa đầu ra sau, đánh một giấc ngủ ngắn.

[9 giờ tối]

Shibuya giật mình thức dậy trong căn phòng trống không, cô loay hoay ngồi dậy thì thấy trên tay mình có dính một tờ giấy nhớ màu vàng nho nhỏ.

 Tớ thấy cậu ngủ ngon quá nên không nỡ đánh thức. Chừng nào cậu dậy rồi thì nhớ khóa cửa tiệm cẩn thận trước khi về nhé! Tớ về trước đây! Cậu cũng mau chóng về nhà mà ngủ đi chứ cứ ngủ gà ngủ gật như thế thì bệnh mất! - Torigoya “ – Shibuya khẽ cười với sự quan tâm của cô bạn thân. Cô cũng nhanh chóng thu dọn đồ đạc và khóa cửa tiệm, trong tay vẫn luôn cầm chiếc điện thoại. Có lẽ sau khi lưu số Ookabuki thì Shibuya đã nhanh chóng đi vào giấc ngủ của mình nên khi cô vừa mới mở khóa màn hình, thì mục danh bạ có tên “ Ookabuki “ hiện ra trước mắt. Shibuya chợt đến lời nhắn của cô gái kia trên tờ hóa đơn, tay vô thức nhấn vào mục soạn tin nhắn. Ngón tay Shibuya thành thạo soạn ra những dòng tin nhắn và gửi cho Ookabuki.

 Này cô rảnh không? Tôi muốn đi dạo một chút! “ – Chỉ mất khoảng một hai phút để màn hình Shibuya lại sáng lên, báo hiệu tin nhắn tới.

 Okay! Chúng ta có thể gặp nhau ở đâu? “ – Shibuya cũng nhanh chóng trả lời tin nhắn, không muốn để người kia phải đợi lâu.

 Ở công viên trước chung cư của chúng ta, tôi đang đứng ở đó rồi! Tôi sẽ chờ cô ở băng ghế đá trước khu cầu trượt. Đến nhanh đi! “ – Shibuya sau khi nhắn trả lời liền cất điện thoại vào túi xách, bắt đầu rải những bước chân dài vội vã đi về hướng khu công viên gần nhà.

Cũng đã khá trễ về đêm nên công viên hầu như không có một bóng người, Shibuya ngồi một mình trên chiếc ghế đá cũ kĩ, cô khẽ rùng mình vì cái không khí lạnh lẽo của Tokyo. Từ đằng sau lưng, bỗng có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai Shibuya làm cô giật bắn mình đứng phắt dậy, tay chân tự động tạo thành thế phòng ngự như đang trong chiến đấu. Cô thở phào và thả lỏng người khi nhìn thấy gương mặt đang cười tươi của ai kia, tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp khi thấy nụ cười rạng rỡ từ cô gái đối diện.

 Cô làm trò gì thế! Giật cả mình! “ – Shibuya nhăn mặt, rồi tiến về chỗ ngồi lúc nãy. Tai cô vẫn có thể nghe được tiếng cười khúc khích của Ookabuki, chẳng hiểu sao nhưng khi tiếng cười lọt vào tai cô thì nó nghe như là âm nhạc vậy, làm cô cũng bất giác cười theo, quên cả cơn giận của mình.

 Xin lỗi! Em chỉ muốn làm chị bất ngờ thế thôi. “ – Ookabuki vẫn đang giữ nụ cười tươi trên môi. Chắc có lẽ Shibuya không để ý nhưng cô đã đến công viên trước cả khi Shibuya đến đó. Không hiểu sao cô lại không muốn xuất hiện, việc đứng thầm lặng nhìn Shibuya thẩn thờ trong suy nghĩ của riêng mình lại trở nên cực kì thú vị, khiến cho cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn trong lòng.

 Còn không mau lại đây ngồi! Đứng đơ ra đó làm gì? “ – Shibuya quay về hướng Ookabuki, tay vỗ vỗ vào khoảng trống kế bên của chiếc ghế như một dấu hiệu mời ngồi xuống. Ookabuki thấy thế cũng nhanh nhẹn tiến lại gần, ngồi kế bên Shibuya, giữa hai người có một khoảng trống nhỏ, chẳng ai dám xích lại gần thêm.

 Cái gì kia? “ – Shibuya để ý thấy hai bịch đồ lớn trên tay Ookabuki, rướn người qua gần cô gái kế bên để nhìn rõ hơn, tò mò hỏi.

 À phải rồi! Em có mua ít cà phê nóng và bánh ngọt phòng khi chị đói. ” – Ookabuki ngại ngùng trả lời, tay loay hoay lấy ra hai cốc cà phê từ trong túi cùng với hai cái bánh bông lan nhân phô mai nhỏ đưa cho Shibuya và cô ấy cũng nhanh chóng nhận lấy.

 Ồ vậy à… thật ra thì cũng không cần lắm đâu tại tôi đã ăn tối rồi nhưng dù sao thì cũng cảm ơn cô vì đã lo lắng cho tôi. “ – Tuy lời nói là thế nhưng Shibuya lại cười rất tươi, hào hứng mở bịch bánh ra cắn liền một miếng rõ to. Ookabuki thấy thế lại cười hiền, cô nghĩ thầm: “ Dễ thương ghê! “

“ Còn bịch đồ kia là gì vậy?Cũng là đồ ăn luôn à? “ – Shibuya mở mắt to tròn nhìn về bịch đồ còn lại, hay tay vẫn đang cầm ổ bánh bông lan, cắn lìa lịa.

 Un! Cái đó là đồ ăn dành cho em gái em “ – Ookabuki từ tốn nói, cẩn thận mở nắp ly cà phê nóng làm khói trắng nghi ngút bay lên, hơi ấm từ thứ chất lỏng vị đắng khiến lòng bàn tay cô dễ chịu. Tâm trạng của Ookabuki đã khá hơn rất nhiều kể từ khi Shibuya vui vẻ ăn cái bánh của cô, điều đó cho cô cảm giác như khoảng cách giữa hai người đã được rút ngắn. Cô liều lĩnh ngồi xích lại gần Shibuya hơn, tim đập mạnh và cười tủm tỉm khi thấy Shibuya không phản đối gì.

 Cô ở chung với em gái à? “ – Shibuya hồn nhiên bắt chuyện.

 Un! Em và em ấy lúc nào cũng có nhau hết! “

“ Cô không thấy phiền sao? Bộ em cô không có việc làm hay người yêu gì à? Sao cứ phải bám lấy cô như thế? “ – Shibuya nói với giọng điềm tỉnh, cô thử tưởng tượng ra cái cảnh lúc nào cũng phải lo cho một đứa em phiền phức và rùng mình thoát khỏi trí tưởng tượng của mình. Cô thầm cảm ơn ông trời vì đã không bắt cô phải vướng vào hoàn cảnh nào như vậy hay tương tự vậy.

 Cũng không hẳn là phiền phức đâu! Kokabuki là một cô bé ngoan và em ấy biết tự lo cho mình, đôi khi em ấy mới là người cảm thấy phiền phức khi phải chăm lo cho một người chị vụng về như em “ – Ookabuki cười ngượng, cô chợt nhớ đến những hôm cô bệnh nằm dài ở nhà phải nhờ Mochi đi làm thay và chăm sóc cô. Ookabuki thấy mình thật may mắn khi đã được gặp Kokabuki và kết nghĩa với em ấy.
 Vả lại, sống một mình thì chán lắm, có thêm một người sống chung chẳng phải sẽ vui hơn sao? “ – Ookabuki gợi ý, quay sang hướng Shibuya khiến cả hai đều nhìn vào mắt nhau, cô vẫn kiên trì mà giữ lấy nụ cười trên môi.

Không biết là do Shibuya tưởng tượng hay là Ookabuki đang cố ngụ ý trong ánh mắt triều mến của cô rằng: “ Hãy sống chung với em luôn đi! “. Cô giật mình khỏi suy nghĩ kì lạ của mình, quay mặt sang phía khác, lắp bắp nói:

 Nếu tôi là cô thì tôi đã đuổi nó ra khỏi nhà từ lâu rồi! “ – Shibuya đảo mắt.

Không khí ngoài công viên đang dần trở nên lạnh hơn, khiến từng hơi thở từ cơ thể của cả hai đều hóa thành từng làn khói trắng mở ảo. Hai người họ cùng ngồi cạnh nhau, không ai nói gì, chỉ muốn cùng nhau tận hưởng bầu không khí im lặng dễ chịu, không có chút sự ngượng ngùng nào. Như thể chỉ cần có sự hiện diện của đối phương cũng là quá đủ để lòng cảm thấy nhẹ nhõm, an tâm.

Trong phút im lặng đầy thoải mái, bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên, phá vỡ bầu không khí, làm cả hai giật mình. Điện thoại Ookabuki rung lên, màn hình sáng lên báo hiệu có cuộc gọi tới, tiếng nhạc chuông sôi động ngày càng lớn và rõ hơn. Ookabuki cố gắng lục lọi trong túi xách mình nhưng cô không tài nào tìm thấy điện thoại của mình. Mất hết kiên nhẫn, cô lấy hết đồ đạc trong túi ra và vùi hết vào tay Shibuya. Mắt Ookabuki sáng lên khi thấy được điện thoại của mình, cô vội vã cầm nó lên và bắt máy trước khi người bên kia đầu dây dập máy.

 Moshi moshi? “ – Giọng nói trong trẻo của Ookabuki vang lên.

Shibuya lúc này chỉ biết im lặng ngồi nhìn cô gái xinh đẹp kế bên, hai tay ôm cả đống đồ lặt vặt, nào là son môi, lược gương, kem chống nắng, bóp tiền và một quyển sổ nhỏ màu đỏ ở giữa trang bìa có dán hình một con vịt đang ôm trái tim vào lòng trông rất đáng yêu. Những gì Shibuya có thể nghe được là giọng nói của Ookabuki nhỏ dần từng phút một, cô gái chỉ “ Vâng! “, “ Tôi hiểu rồi! “, “ Tôi sẽ đến đó ngay! “ cùng với nét mặt tối sầm lại, ánh mắt chất chứa nỗi lo âu thấy rõ. Sau khi đầu dây bên kia cúp máy, Ookabuki từ từ cất điện thoại vào túi và thở dài.

 Sao thế? Có chuyện gì à? “ ­– Shibuya để đống đồ lên ghế, giọng nói thể hiện sự quan tâm nhưng không nhiều.

 Kokabuki gặp tai nạn khi đang trên đường về nhà, bên bệnh viện mới vừa gọi cho em, yêu cầu em vào bệnh viện để làm thủ tục.” – Ookabuki nói bằng giọng run run, lo sợ cho sự an nguy của cô em gái thân thương.
 Thế thì mau đi đi! “ – Shibuya bình thản nói.

 Nhưng bỏ chị lại thế này… “ – Ookabuki chưa kịp nói hết câu thì đã bị Shibuya cắt ngang với giọng điệu giứt khoát.

 Tôi không sao đâu! Tôi đâu phải là con nít! Cô mau đi đến chỗ em cô đi! “ – Shibuya cười tự tin, vẫy vẫy tay ra hiệu đồng ý cho Kabuki đi.

 Thành thật xin lỗi chị nhé! Chắc chắn lần sau em sẽ đền bù cho chị! “ – Ookabuki vội vàng thu dọn đồ đạc vào túi, chạy nhanh ra khỏi công viên mà không quên quay đầu lại, vẫy tay chào và nói to:

 Chị ngủ ngon nhé! Chắc chắn lần sau em sẽ đền bù cho chị! “ – Shibuya nhìn theo dáng người nhỏ bé đang dần mất hút trong bóng tối.

 Lần sau sao?... Chắc chắn rồi! “ – Shibuya khẽ cười khi nhớ lại khuôn mặt đáng yêu và giọng nói ấm áp của cô gái kia. Cô đứng phắt dậy, chuẩn bị quay về khu chung cư khi quyển sổ nho nhỏ đã len lõi vào tầm mắt của cô, qua bề ngoài của quyển sổ, Shibuya biết chắc rằng đó là của Ookabuki để quên.

 Gì đây? Cô ta để quên à? Sao lại có người vụng về đến vậy chứ? “ – Shibuya nhìn sơ qua cuốn sổ rồi mở trang đầu tiên. Ngay lập tức đập vào mắt cô là dòng chứ to đẹp đầy màu sắc: “ Nhật Ký “, Shibuya đổ mặt khi nghĩ rằng xém chút nữa cô đã đọc nhật kí của người khác. Cô định sẽ cất cuốn sổ đi nhưng lại vô tình làm rớt nó, khiến cuốn sổ mở ra đúng vào trang còn viết dở, đôi mắt cô vô tình nhìn thấy được chữ “ Shibuya “ làm cho cô càng tò mò hơn. Đứng đắn đo một hồi, Shibuya quyết định chỉ sẽ đọc những trang có ghi tên cô như trang giấy trước mặt cô bây giờ. Shibuya cuối người xuống nhặt cuốn nhật kí lên, vừ a đi vừa đọc chăm chú, Trang đầu tiên mà cô đọc được có đề ngày tháng của ngày hôm nay và nó đang được viết dở nên cô đoán rằng Kabuki chỉ mới viết nó không lâu trước khi gặp cô. Shibuya mở to mắt khi đọc những dòng chữ đầy cảm xúc của Ookabuki.

 Ngày XX  tháng XX  năm  XXXX
 Tôi vừa mới làm xong ca của mình ở cửa tiệm tạp hóa gần nhà. Mệt mỏi quá đi~ Lát nữa còn phải về nấu bữa tối cho Kokabuki nữa~ A! Shibuya-san mới vừa nhắn tin cho tôi nè! Vui quá! Tôi cứ tưởng rằng chị ấy sẽ không bao giờ liên lạc với tôi. (T^T) Chị ấy còn rủ tôi đi dạo nữa kìa! Hạnh phúc quá đi! Có phải đây là buổi hẹn hò đầu tiên không?? *Kyaaaa* Tôi lại đang mở tưởng nữa rồi! Mà tôi phải nhanh chóng lên thôi! Không muốn Shibuya-san chờ mình chút nào. “

 Cái gì đây?! “ – Shibuya thốt lên khi mà những gì Ookabuki viết chắng khác gì lời của một fangirl vậy. Cô vội vàng lật sang trang kế tiếp, nó cũng có đề cùng ngày với hôm nay nhưng lại ở trang khác nên Shibuya đoán rằng Kabuki đã viết nó vào sáng nay, cũng là cía lúc mà Kabuki vùi vào tay cô tờ hóa đơn rồi đỏ mặt bỏ đi.

Ngày XX  tháng XX  năm  XXXX

Hôm qua tôi mới vừa gặp lại Shibuya-san và còn được cô ấy giúp đỡ nữa! Còn hôm nay thì trùng hợp làm sao khi chỗ mà cô ấy ăn trưa lại là nơi mà tôi đang làm việc! Trùng hợp quá phải không?? Cứ như là định mệnh vậy đó! Mà nhìn chị ấy trong bộ đồng phục massage trông thật nóng bỏng. A!!! Tôi vừa mới nghĩ cái gì vậy! * chát* tôi vừa mới tự đánh mình đó (.___.///) Tôi không thể nào rời mắt khỏi chị ấy được! Tôi thậm chí còn ghi cả số điện thoại và email của mình cho chị ấy nữa! Không biết chị ấy có lưu vào không nhỉ? Chắc là không đâu vì tôi với chị ấy có là gì của nhau đâu? :( Thôi cứ mặc kệ vậy! Chuyện tới đâu hay tới đó! Giờ tôi phải trở lại công việc rồi! Haizzz mệt mỏi quá đi mất! “ ­

Và trang kế tiếp mà Shibuya đọc được chính là nhật kí của ngày hôm qua, tức là cái đêm mà cô đã cứu Ookabuki trên tàu điện ngầm, vào đúng cái ngày định mệnh đó.

 Ha~ cuối cùng thì chị em tôi cũng sắp xếp nhà cửa xong xui rồi! Tôi đã rất nôn nóng về nhà để thưởng thức món súp miso của Kokabuki cho tới khi gã đàn ông biến thái kia chạm vào “chỗ đó” của tôi làm tôi mất hết khẩu vị. Tôi thật sự rất muốn đập cho gã một trận nhưng đã có người làm việc đó hộ tôi rồi, biết ai không?... Chính là Shibuya-san đó! Ôi trông chị ấy lúc đánh nhau với gã đàn ông gàn dở đó trên tàu mới ngầu làm sao~ Và điều bất ngờ hơn nữa chính là chúng tôi và chị ấy ở chung tầng trong cùng một khu chung cứ luôn đó! Vậy là tôi sẽ trở thành hàng xóm của người anh hùng kia! * kyaaa * Trông Shibuya thật oai và chị ấy cũng đẹp hơn rất nhiều so với lúc còn ở Yabakue, ý tôi là RẤT NHIỀU khi chị ấy không còn phản bội Majijo nữa. Tôi nghĩ tôi sẽ tha thứ cho chị ấy, coi như là trả công chị ấy đã cứu tôi vậy. A nhắc đến trả công mới nhớ! Không biết chị ấy có thích ăn bánh ngọt không nhỉ? Tôi sẽ làm một cái bánh gato nhỏ để trả ơn chị ấy đấy! Oaaa~ Tôi mới vừa ngáp một hơi rất dài, có lẽ tôi cần phải ngủ ngay, vì ngày mai chắc sẽ là một ngày làm việc mệt nhọc (-_-) lại phải làm việc, chán quá đi !! (ToT) “

Lúc đọc xong cả ba trang nhật kí thì Shibuya đã đứng trước cửa nhà mình, cô thẩn thở tra chìa khóa vào ổ, mở cửa căn hộ như một người mất hồn và lặng lẽ đi vào nhà, khẽ liếc nhìn sang phía nhà bên kia để xem đèn đã sáng chưa, hai cô chủ nhà đã về nhà chưa. Shibuya nhẹ nhàng đặt quyển nhật kí lên bàn cạnh chiếc đèn ngủ với họa tiết đơn giản, loay hoay chọn bừa một bộ quần áo và bước vào nhà tắm, trong đầu vẫn còn mơ màng về những thứ cô vừa đọc.


- Hết Chương 1 -