hi hi

hi hi

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015

[Oneshot] | WMATSUI | - Chất Độc

CHẤT ĐỘC



Thật sự là không có thói quen cho OTP của mình SE đâu nhưng tại bạn đang phải trải qua chuyện tình buồn lâm li không quá bi đát nên cảm xúc chỉ có nhiêu đó thôi. Chứ thật là tôi chẳng mong 2 vợ chồng chúng nó rời nhau đâu :v chỉ muốn 2 vợ chồng yêu nhau công khai cho shipper nó quẩy hoy :v :v 

~ Nếu được hãy vừa đọc vừa nghe bài Hopeless của Touliver nhé :) ~



- Author: Gấu Bin
- Rating: G
- Spoiled: Nhiều khi, tình yêu kết thúc không lí do, là do tự nó, chẳng ai thúc đẩy cả. Nhiều khi, dù biết rằng rất yêu, nhưng không thể níu kéo, vì yêu, nên sẽ buông tay, vì yêu, nên sẽ hứng chịu nỗi đau, vì yêu, nên chẳng thể bước tiếp.

∞∞∞∞∞∞∞∞∞∞


Jurina hoảng hồn thức dậy giữa đống mền gối nhăn nhúm lộn xộn, nó nhìn quanh phòng một lượt, thở hổn hển rồi dần dần bình tĩnh lại. Cái lưng thon dài của nó, cùng với vầng trán cao và mái tóc mượt mà nay đã ướt đẫm mồ hôi, Jurina vừa gặp ác mộng.

Suốt một tuần nay đêm nào Jurina cũng gặp ác mộng, chỉ đúng một cơn ác mộng đó thôi. Tất cả là do cuộc cải vả giữa nó và Rena về một sai lầm ngu xuẩn mà chính nó cũng chẳng biết lí do vì sao nó lại làm vậy. Jurina biết, Rena yêu nó, Rena quan tâm nó, và nó cũng yêu Rena, quan tâm cô nhiều như vậy. Nhưng nó cảm thấy bất lực, Jurina thấy mình thật vô dụng, chỉ toàn bắt Rena phải chịu đựng những hành động, suy nghĩ nông nổi trẻ con của nó. Rena đã rất giận khi thấy được hậu quả từ sai lầm của nó, nhưng cô vẫn chẳng thể hiện ra, cô vẫn bình thản và nói rằng cô chẳng hề dỗi hờn con bé, nhưng thực chất, cô đã chán ngấy cái cảnh phải chịu đựng những thứ ngu xuẩn đầy tiêu cực mà Jurina cứ hay suy diễn rồi.

Jurina rạch tay. Nó làm thế không phải vì nó bị nghiện rạch tay, hay nó là đứa yêu thích bạo lực, máu me. Nó chỉ làm vậy trong vô thức, khi suy nghĩ về bản thân vô dụng bất lực của mình, khi đang nghe một bản nhạc không lời sầu não chỉ toàn beat của một nghệ sĩ DJ khá nổi tiếng. Nó gần như tuyệt vọng khi nghĩ rằng Rena chẳng hề cần nó, cô yêu thương nó, nhưng lại chẳng cần đến nó. Jurina đau đớn, con bé nhăn mặt, đôi mắt trông vô hồn với lấy lưỡi dao lam sắc bén, rạch từng đường một từ cổ tay đi lên trên. Máu đỏ thẫm ứa ra một nhiều, chảy ròng nhỏ giọt xuống cái quần ngắn màu trắng nó đang mặc, tạo thành những hình bông hoa nhuộm màu đau đớn. Dây phone vẫn gắn chặt trong tai, nó thấy trong tim như đang có một con dao sắc nhọn đâm thẳng vào, tạo nỗi đau âm ỉ suốt ngày đêm, là do Rena quá hời hợt, quá khó đoán, hay là do nó đang suy diễn quá nhiều. Jurina đặt lưỡi lam xuống bàn, thần thờ ngồi tựa lưng vào cái ghế nệm bông êm ái, ngước mặt nhìn trần nhà trống rỗng. Đã rất lâu rồi, Rena không còn nói yêu nó nữa…

Jurina nằm phịch xuống giường, bàn tay nhẹ lướt ngang qua trán lau đi mồ hôi, những vết rạch đang tróc da non vẫn chưa lành hẳn. Nó nhớ lại cuộc nói chuyện ngắn gọn của hai người, nó muốn khóc, nhưng nước mắt dường như đã khô cạn.

Rena-chan! Em yêu chị! “ – Jurina hí hửng nói khi cầm lấy tay người con gái bên cạnh, trong lòng ngập tràn hạnh phúc vì cảm nhận được hơi ấm của người kia cũng đang siết chặt lấy tay nó.

Ừ… em biết không? Chị đã từng chấm dứt với hai người vì họ thích hành hạ bản thân, và chị không bao giờ gặp lại họ nữa “ – Rena cười bình thản, cô nhìn sâu vào mắt con bé như thế nó bằng đôi mắt lạnh giá đến rợn người.

Chị có… giận em không? “ – Jurina không ngờ nó lại bị phát hiện nhanh đến vậy, dù rằng nó đang mặt một chiếc áo khoác len dài qua cổ tay.

Không đâu… chị chỉ ghét thôi “ – Rena không thể hiện bất cứ sắc thái gì, nó làm Jurina hơi sợ, con bé linh cảm điều không tốt sẽ xảy ra.

Chị ghét em sao? “ – Jurina nhìn Rena đầy bối rối, nó cảm thấy thật ngu ngốc, nó khinh bỉ chính bản thân dại dột của mình, nó ghét bản thân mình cay đắng, vì chính bản thân nó không thể yêu Rena nhiều hơn được nữa, chính bản thân nó dù cố gắng đến đâu vẫn chẳng thể hiểu được những gì Rena đang suy nghĩ, chính bản thân nó quá bất lực nên không thể làm gì khác ngoài yêu Rena.

Cũng khó… nhưng bây giờ chị vẫn ghét em lắm! “ – Rena lại một lần nữa chẳng biểu lộ cảm xúc gì, nó khiến Jurina hoảng hơn bao giờ hết. Jurina không muốn mất Rena, nó không muốn mất đi mối quan hệ này, nó yêu Rena quá nhiều để có thể từ bỏ, Rena là một chất nghiện mà nó không thể cưỡng lại được, lời nói của cô là mệnh lệnh của nó, chỉ cần cô muốn, thì nó sẽ làm theo.

Thế chị… có yêu em không? “ – Nó hỏi đầy hời hợt, đã lâu rồi Rena chẳng còn nói yêu nó nữa, nhưng cô vẫn nói nhớ nó, chỉ là không có từ “ yêu ” nào được phát ra thôi.

Người bình thường có rạch nát tay thì chị cũng không quan tâm đâu, đừng hỏi linh tinh nữa. “ – Rena lại tránh đi cái từ đó, cái từ “ yêu “ mà nó mong muốn được nghe từ cô nhất. Cuộc nói chuyện đã kết thúc như vậy và cả hai đều im lặng trong suốt quãng đường đi về.

∞∞∞∞∞∞∞∞∞∞

Jurina thức dậy ở một nơi xa lạ, nơi đây tối tăm và bầu trời có màu đỏ tím thẫm như máu đặc quyện lại. Nó vội vàng đứng dậy, nhìn thấy Rena đang mặc một bộ váy màu đen dài đến che cả hai bàn chân. Rena đứng nhìn nó, từ đuôi mắt chảy ra thứ chất lỏng màu trắng, thoáng như nước mắt, nhưng lại không phải. Jurina chạy đến ôm lấy cô, chỉ cần có cô thì nó sẽ bình tĩnh được, dù cho nó đang rất sợ, dù cho đây là nơi hoàn toàn cách xa ngôi nhà thân yêu của nó. Jurina nắm lấy tay Rena, nhẹ nhàng đan các ngón tay lại với nhau, Rena vẫn chẳng nói gì, cô không rời cánh tay ra nhưng cũng chẳng nắm lấy nó.

Trong đầu Jurina chợt hiện lên cuộc nói chuyện của nó và Rena hai hôm trước. Cái cảm giác đau đớn đắng cay lại ùa về trong tim, khiến nó cháy tàn dần đi, chết dần đi.

Sao chị không còn nói yêu em nữa vậy? Chị ghét em đến vậy à? “ – Jurina thẩn thờ nói nhưng những gì con bé nhận lại chỉ là sự im lặng đáng sợ của người kia.

Em nhớ chị lắm… “  - Tim nó đau đớn khôn cùng, cả tuần nay nó chẳng thể làm gì được, mọi suy nghĩ của nó đều tập trung vào nỗi lo sợ mất đi Rena.
Ừ, còn gì không? “ – Rena chẳng thèm nhìn lấy khuôn mặt nhăn nhó của nó, cô dường như mất hết cảm xúc, chẳng còn gì đọng lại trong trí óc.

Em yêu chị, em xin lỗi, đừng ghét em nữa được không? “ – Jurina van nài, nó muốn làm mọi thứ, để sửa đổi tình trạng bây giờ.

Em không sai, mà chị cũng đâu có ghét em “

“ Vậy sao chị không trả lời? “

“ Chỉ vì không muốn trả lời, thế thôi “

“ Chị đang chán em à? “ – Giọng nói của Jurina lạc hẳn đi, mắt nó bắt đầu ứa nước nhiều hơn, làm sao Rena có thể ác độc đến vậy chứ. Những lời lẽ của cô, những cái nhìn lạnh thấu xương của cô, như hàng trăm con dao đâm vào ngực nó, Rena mà nó yêu đâu có như vậy, Rena mà nó tin tưởng đâu có tổn thương nó như vậy, nó tự hỏi chuyện gì đang xảy ra, nó như mất hết phương hướng, ghì chặt tay vào người Rena.

Chị không nghĩ em là đồ chơi, nên không chán, cũng không hứng thú “ – Câu nói của Rena như vết chém cuối cùng kết liễu trái tim Jurina. Nó ngồi xụp xuống, ký ức về phần sau của cuộc nói chuyện dần phai đi. Jurina vẫn nắm chặt lấy tay Rena, nó thở hồng hộc khi trái tim đau nhức đang rỉ máu ở trong kia. Rena đứng nhìn nó không nói năng gì, cũng không biểu lộ cảm xúc gì. Cô kéo nó dậy, dẫn nó đi thẳng vào vùng tối phía trước.

Rena dắt Jurina đi trên một con đường đầy chông gai, cô thì đi đôi giày cao gót còn Jurina lại đi chân không nên những chiếc gai nhọn cứ thế mà đâm vào lòng bàn chân nó, tạo thành một vệt dài đỏ thẫm dọc theo con đường. Jurina cố gắng lết từng bước một, đau đớn thể xác lẫn tâm hồn, nó không còn khóc nỗi nữa, chỉ cảm thấy nỗi đau đang vây bọc chung quanh, đến cả Rena cũng mờ nhạt dần đi.

Rena-chan… đợi đã! “ – Nó ráng níu tay Rena lại, bàn chân nay đã ướt đẫm thứ nước tanh tưởi màu hoa hồng. Gương mặt Rena như một vị thần chết tuyệt đẹp nhưng giá lạnh, chẳng hề lung lanh trước vết thương ở trong lẫn ngoài của Jurina.

Jurina tiếp tục thở dốc khi cảm nhận từng cơn đau rát đang ngấm vào trong cơ thể, nó ngước nhìn Rena một lần nữa, ánh mắt chân thành cầu xin Rena hãy trở lại như trước. Một Rena thường ngày sẽ chạy đến bên nó, dỗ dành nó, chăm sóc nó, yêu thương nó, nhưng thay vào đó, cô lại bình thản quay lưng và tiếp tục đi về phía trước, bỏ lại Jurina hụt hẫng giữa con đường gai góc, không phương hướng, không cứu chữa.

Cơn ác mộng cứ ngày đêm đeo bám Jurina, dù con bé có cố gắng van xin Rena ở lại, nhưng cô vẫn quay gót mà đi không một lời nói, không một lí do. Jurina tự dằn vặt mình trong căn buồng tối, nó không thể hiểu được lí do gì đã khiến Rena thay đổi, nó không thể hiểu được chuyện gì đã khiến mối quan hệ của nó và Rena từ ngập tràn nắng hè hạnh phúc giờ đã chuyển sang giông tố bão táp.

Hôm nay là ngày 14 tháng 3, ngày Valentine trắng. Nó còn nhớ ngày này một tháng trước, khi nó tặng quà cho Rena và bảo rằng, chắc chắn sau này nó sẽ cưới cô, cô và nó đã rất hạnh phúc, vào ngày này tháng trước. Chỉ một tháng thôi, nhưng Rena lại có thể thay đổi nhiều đến thế, để cả hai đều đang mắc kẹt trong xiềng xích đau thương, trong mối nguy chia lìa.

Điện thoại Jurina rung lên, người gọi là Rena. Nó vội vã bắt máy, nhung nhớ giọng nói của Rena khiến nó hơi mất tự chủ.

Moshi mohsi? “

“ Em có thấy… mối quan hệ của bọn mình đang kẹt không? “ – Nó im lặng một hồi, bặm môi, suy nghĩ lời nói cho đúng đắn rồi nhẹ nhàng trả lời.

“ Ừ… em thấy “

“ Biết tại sao không? “

“ Tại sao? “

“ Chị cũng không biết nữa. Nhưng chắc là do sai lầm của chị “

“ Chị có làm gì sai đâu? “

“ Lúc ấy chị lựa chọn cảm xúc thay vì lí trí “ – Jurina ngưng lại một chút trước khi trả lời, con tim nó nhói đau khi nhớ lại những lời nói hôm đó.

Thế lúc ấy cảm xúc của chị thế nào? “

“ Chị cũng không rõ. Nhưng chị thấy sai rồi. Yêu chỉ toàn thấy thời gian chết. Bây giờ chị không muốn tốn thời gian của cả hai nữa. Hiểu không? “ – Nghe đến đó thôi, Jurina đã không còn chịu được nữa rồi, nó đặt điện thoại xuống và bật khóc. Nó lấy tay che miệng để Rena không thể nghe tiếng nấc lớn của nó, mắt nó đẫm nước, cứ như con mưa đầu mùa xuân vậy.

Chắc em giận lắm nên mới không trả lời. Cám ơn em vì tất cả thời gian qua… “

“ Em không giận, và chị biết đấy, em yêu chị, em sẽ theo chị, lúc nào cũng vậy. Nên mối quan hệ này, là do chị quyết định, nếu đó là điều chị muốn, thì chị cứ làm đi. “ – Jurina cắn chặt môi ở cuối câu, nó đau đớn hơn bất kì lúc nào, có cảm tưởng như Rena vừa mới rút súng bắn thẳng vào tim nó vậy, Jurina cảm thấy khó thở, nó cảm thấy mọi thứ như đang rời khỏi tầm tay của nó.

Ừ… chị hiểu rồi. Xin lỗi vì đã nói điều này vào hôm nay “ – Rena nhẹ nhàng cúp máy, cô biết lúc này Jurina đang suy sụp hoàn toàn. Cô chưa từng sợ ai tổn thương cả, nhưng cô đã phải suy nghĩ rất lâu mới dám nói điều này. Chính cô cũng không hiểu được cái bản tính kì lạ của cô, yêu rồi lại làm tổn thương người ta, chính cô cũng bất lực với bản thân mình.

Đó là những gì Rena dùng để chấm dứt mối quan hệ giữa cô và Jurina. Con bé giờ đây như người mất hồn, cười cười nói nói với mọi người rồi lại cảm thấy trống rỗng ở bên trong. Nó vẫn yêu cô, vẫn yêu cô như ngày đầu tiên, dù yêu cô sẽ là bao đớn đau tổn thương nhưng nó vẫn bất chấp mà yêu cô, mà hy vọng, mà chờ đợi một ngày cô sẽ trở lại bên nó, cùng nó đi hết quãng đường mà cả hai đã bỏ dở, xoa dịu mọi vết thương mà cô đã từng gây ra, và cùng nhau chia sẻ quảng đời của mình. Rena như một chất độc gây nghiện, càng nghiện càng độc, càng nghiện càng phá hủy những tế bào, cơ quan bên trong cơ thể, nhưng lại chẳng có cách để dừng lại, ngay cả thi thân thể đã dừng lại, vẫn dính chặt lấy chất độc đó đến cùng.

- Hết -


2 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. e cũng k thích thế nhưng mà... dạo này k viết kết vui đc :'(

      Xóa